Tôi nghiện phim Hàn Quốc

Hôm qua, từ lúc chuẩn bị ra cho tới lúc ra khỏi toilet, lại âm ỉ suy ngẫm về một sự kiện nhạt nhẽo trong đời, là dạo này, khoảng một hai năm nay, mình bỗng đâm ra nghiện phim Hàn Quốc.

Lúc chiều, nhìn trên news feed của bạn bè, thấy lão bạn tâm giao một thời ngày mai lên báo trực tuyến về phim ảnh.

Bây giờ, ngoài kia trời đang mưa, và trong này đang nghĩ xem thực sự hôm nay mình mong đợi điều gì. Hóa ra, đang đợi hết ngày, về nhà, chờ 22h đến để xem phim Hàn Quốc.

Nhớ vài năm trước, nhất là khoảng chục năm trước, mọi người hè nhau dè bỉu những người nghiện phim Hàn Quốc. Cái nhận xét phổ biến mà ai cũng nghĩ nó là của mình, và thường nói ra rập khuôn một cách sắc xảo đại ý phim Hàn Quốc chỉ toàn máu trắng, tình tay ba, thù này phải trả đến muôn đời…, phim nào cũng như phim nào, rồi nhân vật chính sau khi toại nguyện với tình yêu thì lại phải chết vì ung thu máu. Rồi bẵng đi một thời gian, hình như người Hàn Quốc rất để tâm đến các comment của khán giả Việt Nam, nên phim bắt đầu ít máu trắng hơn, thỉnh thoảng vẫn có oán thù, tình vẫn tay ba, thậm chí tay tư… Không biết những người mười năm trước sắc xảo rập khuôn chỉ trích phim Hàn Quốc giờ thế nào. Mình thì mỗi ngày một nghiện phim Hàn Quốc.

Chả phải vì mình không xem mấy thứ như “Black Swan” hay “127 Hours” hay “Triệu phú ổ chuột” hay kể cả là “Fawlty Towers”. Nhưng mà mình cứ thích phim Hàn Quốc. Hôm qua. Trong lúc chuẩn bị ra khỏi toilet. Mình đã nghĩ. Và muốn tạm liệt kê ra mấy lý do vì sao mình lại nghiện phim Hàn Quốc.

Vì mình đã tốt nghiệp phổ thông trung học được 16 năm, kể từ đó đến giờ hầu như không có ai răn dạy đạo lý cho mình. Trường đại học là nơi người ta ít dạy đạo lý nhất. 4 năm học đại học, ngoài trốn tiết, chơi phỏm, và ngồi lì ở thư viện quốc gia, mình không thấy ai túm lấy mình để dạy đạo lý. Và cũng chả có ai tâm sự với mình về mấy thứ giá trị nhân văn hay những cái mà người thầy thời phổ thông của mình rất dày công gieo trồng vào trong não mình kiểu “cái đẹp cứu chuộc thế giới”.

Vì mình đã thoát ly khỏi gia đình từ lâu, và trong con mắt của cha mẹ thì việc dạy dỗ mình giờ là thừa rồi, chỗ các cụ đã dạy mình đủ dùng cho cả đời con mình rồi, nên lâu lắm các cụ cũng không tâm sự gì với mình về mấy cái lẽ ở đời hay mấy cái đạo ở đời.

Vì mình bây giờ đã có con, con mình ở cái tuổi đặt ra những câu hỏi kiểu “vì sao yêu nhau lại phải hôn nhau?” Hay đưa ra những tuyên ngôn kiểu: “Không có mẹ nào tuyệt bằng mẹ này của con cả!” Hay: “Mẹ ơi có phải vô cùng vô tận cộng với vô cùng vô tận vẫn là vô cùng vô tận không? Con yêu mẹ bằng vô cùng vô tận…”

Vì mấy cái vì đó, mình đâm ra nghiện phim Hàn Quốc.

Vì hóa ra, xung quanh mình bây giờ, những thứ có thể giúp cho mình thấy các giá trị của một thứ tình cảm mong manh, yếu đuối, của những cái nhân văn, những cái sến, những cái lãng mạn, những giá trị mà trước đây mình được dạy, được nhồi nhét, được học, được tâm sự… mình chỉ có thể tìm được trong phim Hàn Quốc. 16 năm nay mình bị bỏ mặc. Vì mình đã thành người trưởng thành. Mà người trưởng thành thì không ai còn buồn dạy dỗ nữa. Người trưởng thành thì phải tự dạy dỗ mình, và dạy dỗ người khác. Nhưng một người trưởng thành thì đầy dãy bận tâm, đầy dãy toan tính, đầy dãy lo lắng hơn là việc dạy dỗ mình.

Xem phim Hàn Quốc, bỗng dưng thấy được thỏa cơn khát được dạy dỗ, được nuôi cấy hàng ngày những cảm xúc tốt, những cảm xúc sến, những thứ mỗi ngày đang lần mòn hao kiệt trong từng tế bào của mình. Nên bỗng dưng vui mừng vì nhận ra bản thân đang nghiện phim Hàn Quốc.

Những người rập khuôn sắc xảo, sẽ bảo phim Hàn Quốc nhân vật hay ỡm ờ rối rắm, mâu thuẫn nảy sinh vì mấy cái đứa cứ hay ỡm ờ, rồi tình tiết thì hay đi quá… Đôi lúc cố tình bươi móc thì mình cũng thấy đại loại những thứ như thế.

Còn hàng ngày mỗi tối, mình vẫn dán mắt vào màn hình, để xem cái cách mà một người mẹ quan tâm đến con, đến cái lễ phép của người nhỏ với người lớn, đến thứ tình cảm gia đình ấm áp mà hầu như phim nào cũng có, đến những cử chỉ đạo đức, khiêm nhường hay những thứ vừa hài hước vừa chân thực… Nhạt thế thôi, nhưng mình thích.

Dạo này mình xem nhiều đến nỗi cũng thuộc cách người Hàn Quốc xây dựng nhân vật và tình huống, cũng thuộc cách ví von, đối thoại, cũng thuộc cách thể hiện cảm xúc… Xem sang phim sau lại quên quên phim trước. Nhưng hễ có là lại xem. Một ngày bình thường như hôm nay, lại muốn về nhà tắm táp tinh tươm, thảnh thơi nằm trên sô pha, chờ đến 22h để lại khóc khóc cười cười với mấy anh mấy cô Ưn Chê, Kang Chê…

Ngày mai bạn mình chém gió về phim ảnh. Bạn mình tinh nói chuyện Trần Anh Hùng, Trương Nghệ Mưu… Mình thì đang trong cơn phim Hàn Quốc. Tưởng tượng từ mai không có phim Hàn Quốc để xem nữa. Buồn phết nhỉ.

Phim “Bốn chàng quý tử”

2 thoughts on “Tôi nghiện phim Hàn Quốc”

  1. Quả thật giống mình quá. Có một nỗi buồn và một khoảng trống trong lòng… khi xem phim HQ tôi cảm thấy được an ủi phần nào.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>