Sao đêm

Nếu cuộc đời phẳng lặng
Những nỗi buồn không được gửi lên trời
Thì đêm đã không nhiều sao đến thế

Nếu trong những tháng năm tuổi trẻ
Anh không phũ phàng không hoang tưởng cuồng điên
Thì chắc gì bây giờ anh kịp nhận ra em
Giữa những thất thường buồn vui đời mang đến

Nếu em ở trong tay anh từ xa xưa thương mến
Chắc gì anh không một lần buông lơi
Nếu như em không xa anh nghìn ngày mưa rơi
Nếu như em không chập chờn trăm cơn mộng mị
Nếu như em mãi là em như thế
Có khi nào anh kịp nhận ra em

Vui buồn nào rồi cũng thành quen
Manh áo đời bốn mùa chật chội
Mình đã sống hết quãng đời nông nổi
Mình đã sống hết chân tình cho nhau
Mình sống hết hôm nay, hết cả cho những ngày sau
Em không muốn xa anh, một giây thôi, một nửa
Em không muốn cô đơn con sóng vỗ
Em không muốn gửi muộn phiền lên mây

Nhưng đời người hạn hẹp đôi bàn tay
Tình yêu dẫu có là điều thiêng liêng duy nhất
Thì đôi khi, ta cũng phải đành lòng thôi buông mất
Lặng lẽ cúi đầu đi hết chặng nhân gian

Để những u buồn lặng lẽ vỡ tan
Trong ánh sao giữa trời đêm hư ảo
Em sẽ đứng lặng nhìn nhiều đêm giông bão
Để luôn biết rằng anh nơi ấy bình yên

—-

Viết cuối tuần trước, một ngày có tháng, có năm, không nhớ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>