Gió

Như mùa thu và gió
Tình yêu anh và em
Gió rong chơi khắp chốn
Mùa thu riêng một mình

Anh mang hồn của gió
Bay suốt cả bốn mùa
Em mang hồn lặng lẽ
Đứng vợi hoài mùa thu

Anh đi qua bao mùa
Chẳng nơi nào dừng lại
Tình yêu thì tham lam
Muốn giữ yên anh mãi

Xuân qua rồi thì Hạ
Thu đi là sang Đông
Cứ ngủ rồi lại thức
Với tình không riêng mình

Khi yêu ai cũng vậy
Say đắm và hờn ghen
Mà anh không dừng lại
Với riêng mùa thu em

Thà anh không đến nữa
Em cất giấu mùa thu
Chỉ còn đông, xuân, hạ
Yêu thương anh ba mùa

Anh cứ là cơn gió
Cùng tình yêu rong chơi
Có bao giờ anh gọi
Em ở đâu Thu ơi!

Tìm được bài thơ thất lạc. Nghe nói là mình viết tặng một bạn khi chia tay thời đại học, bạn ấy tên là Thu. Không nhắc không nhớ. Nhắc thì hoá ra mình thuộc bài này, rất kỹ.

2 thoughts on “Gió”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>