Châu Giang

Sao không mỉm cười với em
và nói
tình yêu mong manh như gió
hiền như cỏ
dại khờ như hoang sơ…

Sao không nắm tay em thật lâu
khi xa tít ở trên cao
những ngôi sao và bầu trời lặng lẽ

Đêm không mềm như thể
ngày không chiêm bao…

Thành thực hay dối gian lúc này khác gì nhau
Khi tim em không còn run run nữa
Khi mùa nắng ở lại ngoài ô cửa
Khi ban mai không chắc có ửng hồng

Thôi nhé, mình em tạm biệt những ước mong
sông cứ trôi
những con chim mải miết bay về phía chiều lặng lẽ
đời cuốn hết tháng năm ra biển cả
gửi phù sa bồi mãi những bến bờ

Anh – không phải nước trong xanh nên đừng mong thành mưa
Anh – không phải gió hoang vu để được làm bão tố
Anh – một tháng không năm không quên không nhớ
một dối gian, một vô nghĩa, một buồn

“Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn”
Câu thơ cũ ai là người sẽ hiểu
Khôn dại, ghét yêu rồi cũng thành hư ảo

Chiều nay gió lên
thong thả những vui buồn…

—–
Viết cho cô bạn tên Châu Giang

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>