Archive for the ‘Thoughts sharing’ Category

Cả bốn người cùng khóc

(hay Nhật ký Vàng Anh không có hồi kết)

Trước tiên mình muốn xin lỗi bốn người chuẩn bị khóc dưới đây, vì không có ý cố tình mang chuyện riêng của người khác ra làm câu chuyện hầu thiên hạ, mà chỉ mong chia sẻ một mối đồng cảm.

Sáng nay tình cờ ba người nhà mình gồm hai thanh niên ngoài ba mươi tuổi và một nhi đồng thối tai ngồi ăn sáng tại một quán cà phê mang phong vị Sài Gòn tại phố X. Vì thói quen ngủ nướng mà chúng tôi không còn lấy một chỗ để ké chân bên trong cái quán dễ chịu hiếm hoi tại cái khu đang phát triển rất nóng này. Cũng vì thế mà run rủi cho chúng tôi ngồi vào ba chiếc ghế cuối cùng ngoài hiên, bên cạnh bốn người rất đặc biệt của buổi sáng.

Họ là hai cô bé 14 tuổi và hai bà mẹ chừng 40 tuổi. Tôi biết chắc tuổi của hai cô bé vì mẹ của một trong hai em có lúc đã nói “L, con đã 14 tuổi rồi…” Mặc dù không cố tình nghe lỏm chuyện, nhưng hai bà mẹ dường như cũng không có ý cố giấu không cho người ngồi gần nghe chuyện, hay thực ra là họ chẳng có tâm trí mà nghĩ tới việc người khác có nghe hay không.

Họ nói chuyện rất mạch lạc và chân thành. Đặc biệt là bà mẹ trông trẻ hơn. Thật khó tin, tôi vẫn chưa dám tin là ở Việt Nam mình có những phụ huynh đáng ngưỡng mộ như hai bà mẹ này. Họ đang ngồi trong một quán cà phê, đối diện với hai đứa con của mình, và giúp chúng vượt qua nỗi sợ, một lỗi lầm gì đó rất kinh khủng mà chúng mắc phải. Họ không cáu gắt, họ không cao giọng, họ cứ từ từ nói, từ từ thể hiện họ quan tâm thực sự tới hai cô bé như thế nào.

Nhưng chuyện cũng sẽ không đến mức khiến tôi phải ngồi ghi lại như thế này, nếu như người phụ nữ trẻ hơn không nói: Con ạ, ai cũng mắc phải sai lầm, vấn đề là mình phải biết nhìn nhận nó và vượt qua, mẹ và mẹ của con ngồi đây đều có thừa vị tha để cùng giúp con đứng dậy. Con hãy nhìn chị Hoàng Thùy Linh, chị ấy phạm phải một sai lầm khủng khiếp, mẹ không ủng hộ việc chị ấy làm, nhưng chị ấy thậm chí đã phải lên truyền hình và xin lỗi cả nước, nhưng rồi chị ấy thực sự đã vượt qua được sai lầm của mình và làm lại từ đầu. Lỗi lầm của con chưa đến mức ấy, nhưng con phải bình tĩnh và hai mẹ ở đây là để giúp con vượt qua.

Tôi không nghĩ là chuyện của hai cô bé này liên quan gì đó đến việc có thai, mặc dù hai người mẹ liên tục nói đến chuyện đưa cô bé đi khám bác sỹ. Cô bé ban đầu ngồi im lặng, rồi khóc nức nở, và nắm khư khư cái điện thoại trước mặt chờ tin nhắn của bố. Và khi bố cô bé gọi điện tới thì cô bé òa lên nức nở và tha thiết xin bố về nhà. Chuyện của họ có vẻ phức tạp hơn tôi có thể tưởng tượng. Và tôi thực sự không muốn tọc mạch thêm về họ. Chỉ biết đến lúc chúng tôi đứng dậy, người mẹ trẻ đã chuyển từ ghế cạnh tôi sang ngồi gần như ôm cô bé đang nức nở vào lòng, và cả bốn người họ cùng khóc.

Tôi cứ nghĩ mãi về chuyện Hoàng Thùy Linh mà chị ấy nói. Đã có biết bao người phản đối cái buổi lên sóng của Hoàng Thùy Linh, biết bao người ồn ào về lối sống của cô ấy sau này với những tin đồn như cô ấy đang cặp bồ với đại gia… Nhưng có lẽ tôi và một số ít người như người phụ nữ sáng nay, lại đồng cảm được với cái buổi mà cả nước cho là phản cảm ấy. Nếu tôi là Đỗ Thanh Hải, là Khải Hưng, có lẽ tôi cũng sẽ cho lên sóng buổi truyền hình đó và chấp nhận bị phản đối, vì thực tế, nó chỉ là điều nhỏ nhất mà một người lớn có thể làm để giúp một đứa trẻ. Và ít ra, hôm nay nó lại tiếp tục giúp được hai đứa trẻ này. Một sự việc nếu anh tiếp nhận nó một cách tiêu cực thì có thể nó đáng bị đem ra kiểm điểm, nhưng nếu anh nhìn nó một cách vị tha hơn, có thể nó lại là một liều thuốc tốt.

Dù bốn người sáng nay là ai, tôi cầu mong thực sự họ sẽ tìm được hướng giải quyết, và lúc nào họ cũng ở bên nhau để cùng vượt qua những ổ gà, ổ voi trong đời.

K+ = Không plus…

Nhân việc các bạn fan trung thành của Giải ngoại Hạng Anh đứng trước nguy cơ chầu rìa hoặc buộc phải trở thành khách hàng của Truyền hình số vệ tinh K+, xin post lại một số đoạn chat chit để mọi người tham khảo. (Định viết một post nghiêm chỉnh nhưng hình như với bạn K+ đến giờ phút này thì không xứng đáng tốn bất kỳ nỗ lực nghiêm chỉnh nào cho bạn ý, trừ việc mình đã nghiêm chỉnh nộp tiền.)

Lắp đặt K+ như thế nào?

(trả lời câu hỏi của bạn DangHuyenAnh – mẹ của bạn Booboo 4 tuổi)

Về lý thuyết thì là rất đơn giản em ạ. Em vào kplus.vn, gọi điện cho tổng đài, blah blah để hỏi han về dịch vụ và các gói cước (và tổng đài chắc chắn sẽ quên không dặn em là với đầu thu vệ tinh này tất cả các ti vi trong nhà sẽ chỉ được xem chung một kênh, tức là nếu BooBoo và Puppy chọn xem Play House Disney thì ba mẹ ông bà và các em cũng chỉ có mỗi lựa chọn đấy thôi).

Sau đó tổng đài sẽ tìm cho em địa chỉ và số điện thoại của đại lý gần em nhất, và tất nhiên là em vẫn phải thân chinh đi đến chứ không thể gọi cho người ta đến nhà em được. Sau khi em đến, họ không bắt em nộp tiền ngay, em cũng không phải điền vào bất kỳ loại giấy tờ nào trừ việc em để lại địa chỉ nhà và số điện thoại. Sau rất nhiều cú điện thoại từ sốt ruột sang sẵng giọng rồi là la làng lên, thì đại lý cũng sẽ đến lắp cho em sau vài lần thay đổi lịch từ sáng mai sang tối hôm nay. Em sẽ nhất quyết là em chỉ ở nhà tối hôm nay thôi còn không thì không hôm nào nữa, họ sẽ nhượng bộ em đến vào buổi tối thay vì cố tình lui em lại tới buổi sáng.

Sau một hồi kỳ cạch khoan 4 cái đinh để định vị cái chảo trên nóc nhà nhà em, họ sẽ đi xuống và họ bảo quên cái gì đó, rồi quên cái gì đó nữa. Rồi họ hứa hẹn em cứ yên tâm, sáng mai 8h bật lên là có ngay. Rồi sáng mai cả hai mẹ con em háo hức xuống nhà đúng 8h, bật lên: KHÔNG CÓ GÌ! Thế là kể từ 8h đến 9h30, em bỏ cả việc và con em chấp nhận đi học muộn để ngồi ở nhà canh cái tivi.

Sau 2 tiếng đồng hồ hai mẹ con em có nguy cơ tổn thọ vì tâm trạng bức xúc với vài chục cú điện thoại tới mức em phải nói rằng: Chị làm trong ngành truyền thông, nếu dịch vụ của em cứ nói một đằng làm một nẻo thế này thì chị chỉ cần nói ra bên ngoài là rất bất lợi cho đại lý của em và đài truyền hình của em. Thì em ấy sẽ run lên và hứa thật nhiều và sau đó là chủ động gọi lại thay bằng mình cứ phải lăm lăm cái di động trong tay. Và thêm chừng 15 phút nữa thì cái TV của em bỗng dưng chuột Mickey đang nói nhem nhẻm.

Phù…! Thế đấy em ạ. THE SO CALLED DỊCH VỤ Ở VIỆT NAM! Nhưng vì tương lai con em chúng ta, các mẹ phải cắn răng thôi!

Bạn sẽ được phục vụ thế nào khi đã là khách hàng?

(trả lời câu hỏi của bạn Zenius ‘Onion’: nó làm gì chị thế? sau khi thấy mình la làng lên trên FB?)

- Chị lắp được chưa đầy 1 tuần thì trời mưa, dừng hình, lúc nào bật lên cũng vẫn một cái ảnh chuột Mickey nát bét ra, kênh nào cũng như kênh nào, vẫn là cái ảnh đấy.

- Gọi cho tổng đài vị chi mỗi ngày 4 – 5 cuộc, trả lời lần nào cũng như lần nào. Chuyển máy cho kỹ thuật, “kỹ thuật” lúc nào cũng bảo tắt đầu đi, rút thẻ ra, lấy giẻ mềm lau sạch rồi nhét lại vào. Cả chục lần gọi, lần nào cũng rút ra, lau, nhét vào. Kết quả vẫn cái màn hình lem nhem vỡ nát đấy.

- Ngày thứ 5, điên tiết quá gọi lên giọng rất mất bình tĩnh. Nó bảo: chị ở không ở nhà, chị gọi từ văn phòng đến mà chị cứ nói như đúng rồi, mẹ chị ở nhà có thể già cả, kém hiểu biết nên hướng dẫn mãi không biết làm. (Xin lỗi em, sư bố nhà chúng nó, mẹ chị thủ khoa Đại học Ngoại ngữ, đi làm cho nước ngoài và đọc sách nhiều hơn cả lò nhà chúng nó, mà chúng nó dám nói thế). Điên tiết quá, chị bảo đích thân chị làm theo hướng dẫn của nó cả chục lần rồi không được, và nó không được phép nói năng về khách hàng nói chung như thế, chứ không kể là mẹ chị.

- Hôm sau lại gọi, nó bảo sẽ cử người đến. Chờ mãi không thấy đến, lại gọi lại. Nó bảo sắp đến. Chiều tối không thấy đến, lại gọi lại. Lần này hết sức mất bình tĩnh, bảo nó là đến được hay không thì phải gọi lại báo cho người ta biết. Nó bảo chỗ nó ngồi (cái thằng tổng đài ý) xa điện thoại lắm, không đi lại chỗ có điện thoại được. Sư bố nó chứ, thế mồm nó đang nói vào cái chết tiệt gì thế không biết.

- Hôm sau bực quá lại gọi lại, lần này con bé nhã nhặn hơn, chị phàn nàn là cái thằng hôm qua nói như thế, nó bảo chị thông cảm, chỗ em không có chính sách gọi điện cho khách hàng, mà chỉ nhận cuộc gọi của khách hàng thôi. (Thế có điên không). Nhưng mà cũng tạm chấp nhận bảo: Ừ, cứ cho là chỗ em không có chính sách gọi lại cho khách hàng đi, thì cứ nói thẳng ra, sao phải bảo là ngồi xa chỗ có điện thoại, sao làm ăn vớ vẩn thế? Tóm lại là bao giờ thì cử người đến sửa? Nó lại trả lời là chị bình tĩnh, em sẽ báo lại bằng bản cứng, fax tới bộ phận có trách nhiệm. Chị bảo: cứng mềm gì không quan trọng, quan trọng là vấn đề của chị được giải quyết. Nó bảo đây nhé, em có đủ bằng chứng là ngày nào giờ nào chị gọi đến. Chị lại bảo cái thống kê lượt gọi đến của nhà chị không nói lên điều gì, kể cả là em có gửi thư tay đến tận giám đốc của em hay làm gì mặc em, vấn đề là cái tivi nhà chị nó phải xem được.

- Lằng nhằng mãi không được, điên tiết quá dọa cho lên báo. Nó kêu chị cố gắng bình tĩnh.

- Hôm sau bận quá, tivi vẫn không xem được. Chán, mặc kệ.

- Hôm sau nữa cũng bận, kệ cha nó nốt. Con mình bắt đầu quen với việc không có Mickey Mouse.

- Tự dưng chủ nhật đang đi chơi nhận được điện thoại, kêu em bên K+, có phải tivi nhà chị blah blah. Ừ ừ gật gật, nó hẹn chiều đến giải quyết. Chiều không thấy đâu.

- Thứ 2 chán chẳng buồn nhớ đến thì chiều tối nó đến sửa. Nó bảo: Bác yên tâm, cháu lắp lần này là khỏi sợ mưa gió gì, bác xem vô tư.

Tối qua mưa, nó lại chết nghỏeo. Sáng nay gọi cho tổng đài, câu đầu tiên nói là: Bạn kiểm tra lại lỗi của lần trước mình phản ánh, lỗi lần này y hệt. Tổng đài đọc vanh vách lỗi. Xong bảo em sẽ ghi lại. Mình lại bảo: bạn cho người đến sửa luôn giúp mình được không? Tổng đài bảo: Không, em chỉ biết nghe điện thoại và ghi lại ở đây thôi, còn giải quyết như thế nào thì em không biết!

Em bảo chị phải chửi thế nào mới xứng đáng với tội danh của chúng nó????

Bí quyết để xử lý tivi nhà bạn nếu không xem được!

(đây là giải thích của “kỹ thuật viên” của K+ hẳn hoi, các bạn cứ yên tâm)

Cập nhật cho các bác đây ạ: “Kỹ thuật” đã đến nhà em rồi ạ. Và lý do giải thích cho việc tivi nhà em không xem được không phải là do trời mưa ảnh hưởng tới chảo mà là DO BÊN EM TĂNG THÊM KÊNH NÊN ĐẦU THU KHÔNG CẬP NHẬT ĐƯỢC NÊN BỊ VỠ HÌNH, lần sau mà bị như thế thì NHỚ THÁO RA LAU RỒI LẠI ĐÚT VÀO!!!

Với tình trạng dự báo mưa lụt liên miên ở Hà Nội năm 2010 này, bạn cần phải phòng bị như thế nào?

Hai trận mưa vừa rồi hễ cứ mưa xuống là bạn khỏi xem. Và mình mệt với việc gọi đến, rồi hết nịnh nọt lại la hét quát mắng nên… kệ cha nó. Hôm sau nắng ráo, mà tinh nóng 38 – 45 độ, thì bạn lại xem được. Bạn quen với việc bị phụ bạc, ruồng rẫy, bỏ mặc rồi, lăn tăn làm chi!

Thông tin thêm

Mình đã cố không chụp mũ rồi, nhưng mà cuối cùng mình cũng ứ chịu được, mình đưa ra một cái kết luận là cái gì dính đến K+ cũng lởm.

Số là tuần vừa rồi, mình nhận được liên tục điện thoại của các bạn xưng danh là nhân viên điều tra thị trường của TNS, muốn điều tra về khách hàng của K+.

Bạn thứ nhất gọi cho mình, xưng “cháu”, gọi mình bằng “cô”. Mình cố sắp xếp lịch để tiếp bạn ý, sau khi mình đã cố tình hỏi xem có phải vì bạn ý đọc được mấy dòng la làng của mình trên FB mà tìm đến khảo sát không, bạn ý bảo không phải, nên mình mới đồng ý gặp. Hẹn mấy lần mới được, đến giờ hẹn, bạn ý gọi lại cho mình nói: “Cô ơi, cháu đủ mẫu khảo sát rồi, thôi cháu không đến gặp cô nữa!”. Thật là bó tay với các bạn! Mặc dù mình chả hào hứng gì việc phàn nàn đi phàn nàn lại về một việc mà mình nghĩ đến đã phát ngán. Nhưng mà mình rất cú, vì mình đã phải khó khăn mới gạt việc của mình đi để xếp hẳn một cái lịch cho bạn ý.

Bạn thứ hai gọi cho mình mấy hôm sau (lần này là con gái). Vẫn là người của TNS, vẫn đề nghị tương tự. Mình phàn nàn là có bạn hẹn mình rồi không đến. Bạn này rất tươi tỉnh: “Chị yên tâm ạ, lần này em sẽ trực tiếp đến gặp chị.” Mình bảo: “Trả lời qua điện thoại được không em?” Bạn ý bảo không được, phải gặp mặt mới hỏi được nhiều vấn đề.

Cuối cùng… Bạn ý hoành tráng không đến, và cũng không gọi để hủy như cái bạn lần trước – cái bạn mà mình cứ nghĩ là tệ hơn.

Thế nhé, cái gì dính đến K+ cũng thật là vãi chưởng. Nhưng mà mình vẫn phải làm khách hàng, không còn cách nào khác. Ôi, bao giờ thì gỡ được nỗi nhục này!

Sự vô cảm mang tính xã hội

Lẽ ra bài viết này đã ra đời cách đây ít lâu, từ sau khi tôi đọc được bài viết này và hàng loạt bài viết về việc mang thai của nữ ca sỹ Hồ Ngọc Hà. Nhưng thay bằng trút giận lên con chữ thì tôi lại học được cách im lặng thở dài. Cho đến hôm nay, khi tôi lại đọc được một loạt bài báo mỉa mai vẫn về cô ca sỹ này với những gì đang xảy ra trong cuộc sống riêng của cô.

Chồng Hồng Ánh cặp bồ với bạn gái của Cường đô la – ca sỹ Hồ Ngọc H

Hẳn đây sẽ là một tít báo nằm trong top những bài báo nổi tiếng (có nhiều truy cập/lượt đọc) nhất trong lịch sử báo chí Việt Nam, nếu như không quá chủ quan! Vì sao lại có thể khẳng định như vậy? Cứ đọc kỹ bài viết có link ở trên và tìm hiểu các thống kê của các báo điện tử, các diễn đàn, mạng xã hội về hai nhân vật, hai đề tài này thì sẽ rõ.

Ở trường hợp thứ nhất, bài viết bôi xấu anh Nguyễn Thanh Sơn, tôi thực sự ngạc nhiên và thán phục về tài năng bịa đặt của người viết. Tôi sẽ không dám nói như vậy, nếu như tôi không phải là người quen biết anh Sơn và có thừa thông tin để biết được những gì bài báo viết ra là một thứ rác rưởi. Không biết tác giả bài báo có đọc được comment và những gì mà người sử dụng facebook phản ứng sau khi đọc bài báo này không, nhưng sau hàng tháng trời đăng Phần 1 và hứa hẹn “còn tiếp”, vẫn chưa thấy phần 2 của bài báo bôi nhọ nhân phẩm và đời tư người khác một cách lộ liễu, thô thiển kia ra đời.

Ở trường hợp thứ hai, ca sỹ Hồ Ngọc Hà – phần lớn các bài báo trong thời gian đầu đều đưa ra các phỏng đoán về việc cô ca sỹ này mang thai và tình trạng hôn nhân với thanh niên có biệt danh là Cường đô la – một người được cho là rất giàu. Thực sự giữa lúc tình trạng báo chí ở Việt Nam chưa thể phân biệt rạch ròi đâu là một tờ báo nghiêm túc và đâu là một tờ ba xu, vì những tờ báo được coi là có uy tín vẫn có những thông tin ba xu, và những tờ báo ba xu thì vẫn bàn những chuyện đại sự, nên việc đưa những tin ba xu, những lời đồn đoán không có gì là lạ. Nhưng chi tiết mà tôi thấy khinh rẻ nhất cái gọi là, những thứ được mệnh danh là “bài báo” là việc một tờ báo đã cho đăng bài có đoạn phỏng vấn một người tự xưng là bác sỹ sản khoa nhiều năm kinh nghiệm rằng: nhìn mặt Hồ Ngọc Hà thì khẳng định các nét trên mặt của cô không hề cho thấy cô đang mang bầu, và người này có xu hướng định hướng người tiếp nhận thông tin là Hồ Ngọc Hà không có bầu.

Một chi tiết cũng đắt giá không kém chi tiết này xuất hiện cũng trong một bài báo gần đây trong đó phóng viên nhờ một thầy tử vi tướng số tự nhận là cao tay phán mối tình Công Vinh – Thủy Tiên (ngôi sao bóng đá và một ca sỹ nổi tiếng) sẽ nhanh chóng tan vỡ vì những đường nét trên mặt và vóc dáng của Thủy Tiên chiểu theo thuật tướng số nói lên điều đó!

Rồi mới đây, người ta lại cho đăng tải một bài báo nói về đám cưới năm 16 tuổi của Ngọc Hà. Sau khi đọc bài báo đó, tôi có đi ăn trưa cùng một nhà báo, anh là phóng viên theo dõi mảng văn nghệ, tôi có nói rằng: “Anh ạ, em nói điều này anh đừng tuyệt vọng và đừng đâm đầu vào ô tô mà chết nhé: Em tuyệt vọng về nghề báo quá! Nó còn mạt hạng hơn bất cứ một thứ nghề mạt hạng nào!” Tại sao người ta viết về một con người, về cuộc sống riêng của họ, mà lại có thể vô cảm và nhẫn tâm đến như vậy, chưa cần tính đến mục đích cao cả hay thấp hèn của bài viết đó là gì. Tôi cũng chưa từng thấy một thể loại báo chí nào mà tác giả lại viết về một người thật và một việc mà họ cho là thật bằng một “thủ pháp” đẫm tiểu thuyết như vậy. Phỏng vấn ư? Không phải. Ghi chép ư? Không phải. Hay là chắp bút? Cũng hơi quá! Cái gì mà “Dòng sông Nhật Lệ lầm lũi trôi trong bóng chiều tà đỏ ối.” (Đây là một câu trong bài viết về đám cưới của HNH.) Chưa kể đến những thông tin mà HNH đang đòi đâm đơn kiện vì dựng bà nội cô sống dậy sau vài năm đã vui nơi tiên cảnh.

Tôi không thể ngăn mình văng ra một câu tục tĩu: Cái chó chết gì thế này? Người ta đang làm gì nền báo chí của chúng ta thế này? Câu hỏi to tát! Nhưng nghề báo vẫn là một nghề tôi dành cho nhiều suy tư, khiến tôi không thể làm ngơ.

Các “nhà báo” – tôi muốn gọi những người viết những bài viết trên – các anh các chị nhân danh cái gì, nhân danh ai và để làm điều gì khi cho mình cái quyền tự viết về đời tư của người khác và tự bịa đặt về đời tư của người khác? Các anh các chị lấy đâu ra những thứ đạo đức rẻ tiền để kết luận và bình xét về đạo đức của những người mà nếu đem lên cân cùng với các anh chị chưa biết sẽ nghiêng về bên nào?

Tôi sẽ không có gì ngạc nhiên nếu một ngày tôi tỉnh dậy, và trên trang nhất của một tờ báo là tít bài: “Chồng Hồng Ánh cặp bồ với bạn gái của Cường đô la – ca sỹ Hồ Ngọc Hà” Trên thực tế họ đã là một đôi rồi đó – một đôi người bị cái tự nhân danh là “đạo đức xã hội” xúc phạm đến nhân phẩm.

Bôi nhọ và chặt đầu!

Một đằng là làm cho chết về tinh thần, và một đằng là làm chết về thể xác. Tôi so sánh các anh chị với Nguyễn Đức Nghĩa, có phải là quá quá đáng với các anh chị không? Trong bài phỏng vấn một cán bộ công an tham gia phá vụ án chặt đầu người yêu của tên Nguyễn Đức Nghĩa, người cán bộ này có chia sẻ một điều, là lý do chính thúc đẩy tôi suy nghĩ kỹ hơn về bài viết này, rằng vụ án này cho thấy một sự vô cảm của con người, sự vô cảm này đẩy người ta đến phạm tội. Hung thủ vô cảm khi giết chết người đã từng thương yêu, vô cảm trong suốt hành trình thuật lại vụ án. Cô gái người yêu mới không tố giác tội phạm, bình tĩnh mua sơn về sơn che đi vết máu của người chết trên tường, vô cảm trước sinh mạng của đồng loại. Và trong cuộc sống còn biết bao người sẵn sàng vô cảm như vậy. Như đứng làm ngơ để bạn bè ra tay với nhau, làm ngơ trước trộm cắp, tiêu cực, trước đầy rẫy những điều chướng tai gai mắt mà trong suốt thời gian qua báo chí đề cập quá nhiều tới những vụ nữ sinh đánh nhau, con giết cha, người yêu giết người yêu…

Báo chí đã tốn quá nhiều giấy mực để kêu gọi người ta sống tử tế hơn với nhau, không vô cảm với nhau, và không ít bài đổ lỗi cho nền giáo dục, cho xã hội. Và trong bài báo tôi đọc sáng nay, lại còn có đoạn: phụ huynh sẽ kiện các ngôi sao vì những việc như không chồng mà chửa… vì làm ảnh hưởng tới con cái họ. Thật ngu xuẩn! Tôi chỉ có thể nói được thế. Tôi không nghiện hút không phải vì bố mẹ tôi đã gửi thư đến siêu cầu thủ Maradona yêu cầu anh dừng việc hút thuốc phiện lại hay đòi kiện anh ra tòa. Chẳng có một bậc cha mẹ hiểu biết nào lại đổ lỗi cho một ngôi sao hay cho xã hội vì đứa con của mình. Nó là sản phẩm của chính các ông bà trước tiên, trước khi đổ lỗi cho người khác!

Sau khi đọc đến đây rồi thì bạn đã đồng tình với tôi rằng những bài báo trên là hết sức vô bổ và vô cảm hay không? Nếu những người viết bài tự cho mình quyền xuyên tạc đời tư người khác, hay thậm chí đời tư của họ có đúng là như vậy, thì cũng không phải cứ thích là đăng lên được, chỉ nhằm thỏa mãn con thú hiếu kỳ tiểm ẩn trong mỗi người. Việc bịa đặt và phán xét đời tư của người khác khi chưa đủ chứng cứ cũng nhẫn tâm không khác gì việc chặt đầu, giết người. Bởi vì với những người yếu tinh thần, việc bịa đặt và phán xét vô căn cứ có thể dẫn đến phẫn uất và những hành động dại dột đáng tiếc, kể cả việc mất đi sinh mạng. Còn về khía cạnh tâm lý, đây cũng chính là hành động tước đi niềm tin vào con người – cũng là một cái chết đau đớn về tinh thần.

Không nói gì to tát, chỉ xin hỏi một điều đơn giản thôi: Việc nói xấu Thanh Sơn hay bôi nhọ HNH giúp được gì cho anh chị không, dù là một điều nhỏ nhặt? Hay chỉ là một cách thỏa mãn cái tôi thú tính? Và thêm một câu hỏi nữa, hỡi những người đọc nhiều và viết nhiều: các anh chị có biết tâm lý bất ổn của một phụ nữ mang thai có thể để lại những dị tật về sức khỏe và tâm hồn của một đứa trẻ không? Các anh chị hả hê với nỗi đau khổ của NHN hơn là bày tỏ sự cảm thương hết sức con người với con người, mà chẳng cần đến bất kỳ một công cụ hay nhân danh bất cứ cái chết tiệt gì.

Vậy nên, TÔI XIN CÁC NGƯỜI HÃY NGẬM CÁI MIỆNG THỐI THA LẠI! Xin đời một chút bình an.

2010 Digital Marketing Outlook

Two Thousand and Ten Digital Marketing Outlook

Tôi đang lắng nghe

Khôi Minh và những người bạn

Tuấn Khang- Nguyệt Ca- Vân Ngọc- Mỹ Dung

Chương trình:

Những giọng ca khác lạ, nằm ngoài thị trường âm nhạc sẽ phả vào nhạc Trịnh Công Sơn một hơi thở mới, gần gũi với thế hệ 6-7-8X. Họ hát bằng thẩm mỹ âm nhạc và cách cảm nhận của ngày hôm nay. Điều đặc biệt là họ đều đã và đang làm việc trong ngành báo chí, và thường viết về âm nhạc.

Phần nhạc đệm trong chương trình- hoàn toàn dùng nhạc cụ acoustic với guitar là chủ đạo- sẽ hết sức linh động với các phong cách pop, country hoặc latin, blues-jazz.

Tên chương trình lấy theo tên bài Tôi đang lắng nghe của Trịnh Công Sơn với ý nghĩa: Âm nhạc và ca từ của Trịnh Công Sơn vẫn đang được nhiều thế hệ hôm nay thu nhận, đồng cảm và mỗi người vẫn sẽ tìm thấy chỗ của mình trong thế giới âm nhạc của Trịnh Công Sơn.

Chương trình tổ chức tối 30/3 tại On Café 37 Trần Bình Trọng với sức chứa 150 khán giả.

Các nghệ sĩ tham gia chương trình:

Tuấn Khang: giải Nhất Đại nhạc hội ghi ta toàn quốc 2002, thủ lĩnh ban nhạc flamenco Malaguena ở Hà Nội. Một trong vài nghệ sĩ guitar trẻ hàng đầu của Việt Nam hiện nay.

Khôi Minh: phóng viên báo Tiền Phong, ra album Bộ sưu tập 09 (2009) với các sáng tác của Văn Cao, Đoàn Chuẩn, Văn Phụng, Dương Thiệu Tước, Ngô Thụy Miên… và Trịnh Công Sơn. Từng hát trong một số chương trình ca nhạc chủ đề tiền chiến của VTV.

Nguyệt Ca: điều hành box nhạc Trịnh 8 năm nay, tổ chức nhiều chương trình nhạc Trịnh cho các bạn trẻ yêu Trịnh ở Hà Nội và TP.HCM. Là khách mời trong album Cánh chim cô đơn của Nguyễn Hữu Thái Hòa. Từng hoạt động như nhà báo tự do.

Vân Ngọc: ca sĩ và người dẫn chương trình quen thuộc của đội ca thiếu nhi quận Ba Đình và chương trình Những Bông Hoa Nhỏ trước đây. Hiện làm báo Thiếu Niên và dẫn chương trình phát thanh.

Mỹ Dung: ít người biết nữ biên tập viên trang ngoisao.net sở hữu một giọng hát trữ tình với âm vực rộng.

Danh sách và thứ tự tiết mục chương trình Tôi đang lắng nghe

20:30 30/3 On Cà phê

Tuấn Khang

  1. 1. độc tấu ghi ta

Vân Ngọc

2. Em là hoa hồng nhỏ

3. Tuổi đời mênh mông

Khôi Minh

4. Đoản khúc thu Hà Nội

5. Tình xót xa vừa

6. Ru ta ngậm ngùi

7. Giọt lệ thiên thu (Khôi Minh-Vân Ngọc)

Mỹ Dung

8. Ru tình

9. Như cánh vạc bay

Nguyệt Ca

10. Để gió cuốn đi

11. Còn có bao ngày

12. Phúc âm buồn

Khôi Minh

13. Vết lăn trầm

14. Thí dụ

15. Liên khúc (Nguyệt Ca-Vân Ngọc)

Khán giả hát

Để phát triển thành công các ý tưởng viral marketing

Một chiến dịch viral marketing thành công có thể tăng khả năng hiện diện của sản phẩm và thương hiệu của công ty bạn đồng thời với việc tăng số lượng links liên kết tới website của bạn. Dưới đây là một vài cách để bạn phát triển các ý tưởng một cách thành công.

Nhân khẩu: Khách hàng tập trung ở đâu?

Khách hàng của bạn thường “tụ tập” ở đâu trên web? Cũng như trong đời thực, những người có những đặc điểm nhân khẩu học giống nhau thường có xu hướng tập trung ở những nơi giống nhau. Tất nhiên là vẫn có ngoại lệ.

Hãy tập hợp một danh sách các trang web phù hợp với các đặc điểm nhân khẩu của khách hàng. Sau đó hãy nghiên cứu những gì được coi là phổ biến nhất trong năm trước. Có thể là bất cứ thứ gì, từ một vài chủ đề cụ thể đặc biệt nào đó, cho tới các bộ sưu tập ảnh, các phim hoạt hình, những cuộc phỏng vấn, công cụ, các trò chơi tương tác và các cuộc thi. Tất cả phụ thuộc vào “khẩu vị” của khách hàng của bạn.

Nhưng hãy nhớ rằng có thể những gì phổ biến, quen thuộc nhất với những game thủ tuổi teen lại không hề phổ biến đối với một giám đốc điều hành đã về hưu ưa thích du lịch vòng quanh thế giới. Nên nhớ, phạm vi và độ lôi cuốn trên diện rộng của một chiến dịch viral không phải là điều quan trọng nhất, mà chính là ở kết quả sau cùng.

Sau khi đã lên được danh sách các trang web này, bạn hãy có một cuộc họp nhóm để động não giúp đưa ra được những ý tưởng thành công cho chiến dịch của bạn.

Nghiên cứu các trang truyền thông mạng xã hội

Tôi không phải tuýp người thích phát minh lại những thứ đã có sẵn. Để tiết kiệm thời gian và nguồn lực, bạn hãy cử một người nghiên cứu một vài trang social media, như YouTube, StumbleUpon (ví dụ này phù hợp ở Mỹ hơn VN – hoado), để tìm hiểu xem những câu chuyện thành công nhất trong những lĩnh vực liên quan tới ngành của bạn. Sau đó, hãy động não để nghĩ ra những “câu chuyện” phù hợp với ngành của bạn.

Bạn bán quần áo phụ nữ? Vậy thì hãy nhìn sang các lĩnh vực như trang sức hay mỹ phẩm. Bạn cung cấp dịch vụ tài khoản mua bán? Hãy tìm hiểu các trang web về cho vay. Bạn đại diện cho một khách sạn hay một khu resort? Hãy khám phá câu chuyện của các chiến lược điều hành tour du lịch hoặc tìm hiểu xem các khách sạn ở những khu vực địa lý khác nhau sẽ tiến hành khác nhau như thế nào.

Vui vẻ với khách hàng

Nếu bạn là một công ty táo bạo và tiến bộ, bạn hãy xây dựng một bộ phim hoạt hình hoặc video chọc cười khách hàng. Tất cả mọi người đều thích cười và đó chính là một trong những hình thức thành công nhất của tiếp thị lan truyền (viral marketing). Hãy tìm hiểu xem điều gì khiến cho khách hàng của bạn trở nên độc đáo và duy nhất. Một điều gì đó khiến họ có thể cười mà không xúc phạm tới ai.
Hay bạn lại cần một hình thức thể hiện nào đó có màu sắc “bảo thủ” hơn? Hãy quay mũi tấn công về phía chính bạn, hãy tự cười trào lộng công việc của chính mình.

Viral Contest

Công ty của bạn đầy tham vọng? Có thể bạn là một doanh nghiệp mới khởi sự và đang tìm cách gây sự chú ý. Hãy tạo ra một cuộc thi cho mọi người tự sáng tạo ra một chiến dịch viral cho chính công ty của bạn. Việc này có thể được thực hiện ở một vài dạng thức khác nhau phụ thuộc vào nhu cầu và thái độ của công ty bạn đối với cái gọi là rủi ro.
Đơn giản nhất là chỉ cần yêu cầu người dự thi đưa ra một ý tưởng, sau đó bạn sẽ thực hiện nó. Hoặc cuộc thi cho phép người tham gia thiết kế cả một chiến dịch hoàn chỉnh. Những người được đánh giá cao nhất sẽ đoạt giải (hãy đảm bảo là bạn phải có những thước đo cụ thể để đánh giá).

Hãy đầu tư thích đáng thời gian vào việc nghĩ ra các ý tưởng viral marketing. Đôi lúc phần khó khăn nhất là đưa ra ý tưởng. Dành nhiều thời gian để suy nghĩ sẽ giúp bạn có cơ hội “lan truyền” nhiều hơn.

Cuối cùng, hãy đảm bảo là công ty của bạn có đủ nguồn lực để thực hiện nó. Điều này bao gồm thời gian và nguồn lực tài chính. Thông thường, các công ty chỉ phát hiện ra mình không có đủ nguồn lực nội bộ để làm khi họ bắt đầu tiến hành một chiến dịch.

Nguồn: http://searchenginewatch.com/3635496

10 chiến dịch Viral Marketing thành công nhất năm 2009

Trong một năm được gọi là thảm họa suy thoái của nền kinh tế và việc thắt chặt ngân sách quảng cáo được áp dụng tối đa, các nhà quảng cáo buộc phải vừa duy trì tính sáng tạo nhưng vẫn phải cắt giảm tối đa nguồn lực. Dường như đó là lý do khiến cho năm 2009 trở thành một năm tuyệt vời cho cái gọi là “Viral Marketing” (tiếp thị lan truyền), khi mà quảng cáo trực tuyến đã bắt đầu sử dụng tới các phương tiện truyền thông xã hội như You Tube, Facebook và Twitter để đẩy mạnh thương hiệu của mình. Có lẽ thành công có tính lan truyền nhất trong năm là “ngôi sao sau một đêm” Susan Boyle, một cú bứt phá ngoạn mục mà ngay nhân vật truyền thông – giám khảo Simon Cowell cũng không thể dự đoán được, khi một đoạn thử giọng trong cuộc thi Britain’s Got Talent lại trở thành video được xem nhiều nhất từng thấy trên YouTube.

Tuy nhiên, bởi vì Susan Boyle không định quảng bá bất cứ điều gì ngoài việc bà mong muốn được vào vòng tiếp theo của cuộc thi, do đó bà không có tên trong danh sách dưới đây. Dưới đây là danh sách những chiến dịch viral marketing hàng đầu trong năm, sử dụng sự sáng tạo và internet để lôi cuốn khán giả trực tuyến.

1. Sheep LEDs


Samsung đi một đoạn đường dài bất thường để cho thấy sức mạnh của đèn LEDs ở một trong những sáng tạo ngoạn mục nhất mà bạn từng được chứng kiến.

2. Football Guitar Hero


Một chiến dịch quảng cáo viral kép cho cả nhóm rock Kassabia và nhãn hiệu đồ thể thao Umbro, là sự kết hợp giữa bóng đã và Guitar Hero để tạo nên một điều gì đó thực sự đặc biệt.

3. Bruce Lee Ping Pong


Không ai biết thực sự điều gì đã tạo cảm hứng cho Nokia thiết kế phiên bản dế Bruce Lee nhưng với một quảng cáo như thế này thì ai còn quan tâm tới điều đó nữa chứ?

4. Tron Legacy

Khi Disney muốn quảng bá Tron, họ sử dụng viral marketing online, nhấn mạnh vào sự trở lại của Kevin Flynn.

5. Vanilla Ice

Các Rapper thường không phải nổi tiếng bởi sự khiêm nhường hay óc hài hước, cho nên sẽ là một ngạc nhiên đáng kể khi thấy Vanilla Ice xin lỗi cho Ice Ice Baby là một phần trong chiến dịch Virgin Mobile.

6. NHS Pregnancy

Đây có thể dễ dàng được coi là một trong những video viral gây sốc nhất năm vừa qua và nó từng bị cấm trên YouTube khi mọi người nghĩ rằng đây là một cảnh có thật. Quảng cáo này nhằm nâng cao nhận thức về vấn đề mang thai ở trẻ vị thành niên tại Anh.

7. Rage Against The Machine

Một chiến dịch trên Facebook thành công ngoài sức tưởng tượng.

8. Quiksilver

Nhãn hiệu thể thao Quiksilver muốn một cái gì đó thật khác biệt để quảng bá thương hiệu của mình.

9. IKEA

Một chiến dịch thành công khác trên Facebook của IKEA, tặng quà cho những ai tag vào ảnh của sản phẩm trên Facebook page của họ.

10. True Blood

Nếu như Twilight được biết đế với một ngân sách marketing khổng lồ đằng sau thì đối thủ của phim này chính là True Blood của HBO.

Nguồn: www.directtrafficmedia.co.uk

Nhảm cuối năm

Việc lớn nhất đã làm được trong năm qua?

Cho con đi học mẫu giáo và học được cách trở thành một phụ huynh, nhận thức rõ rệt được “mức độ nghiêm trọng” của vị trí một người mẹ trong việc hình thành nhân cách của con như thế nào.

Việc nhỏ nhất không làm được?

Về nhà sớm.

Khoảnh khắc vui nhất?

Nhìn thấy con giơ tay phát biểu khi cô hỏi “Ngày tết trong nhà tại sao lại có hoa đào”, con bước lên phía trước dõng dạc trả lời “Đệ trang trí nhà cựa” làm tất cả các mẹ cười to và thốt lên “Đáng yêu quá!”

Buồn nhất?

Cãi nhau với chồng về một chuyện vặt không thể nhớ nổi ngay sau khi cãi nhau 5 phút, nhưng cảm giác khó chịu thì cứ còn mãi.

Người bạn thú vị nhất?

Viết ra thì các bạn giết nhau chết à?

Những việc muốn mà chưa làm được?

Viết blog thường xuyên.

Về thăm bố mẹ thường xuyên.

Dành nhiều thời gian tô màu và nói tiếng Anh với con trai.

Tự tay làm một món quà tặng sinh nhật chồng.

Đi nghe nhạc Jazz.

Vẽ.

Viết tiểu thuyết.

Mở thêm một cửa hàng thời trang nữa.

Mua ô tô trước Tết.

Những việc làm được mà chưa muốn?

Làm được một số nếp nhăn trên mặt.

Quen với việc chịu đau từ một vết thương trên da thịt.

Quen với cảm giác bị người thân quen cắn cho một nhát.

Quen với việc người từng cắn mình quay lại xin lỗi sau một thời gian dài.

Quen với một người tử tế bỗng dưng một ngày hết tử tế (hoặc phát hiện ra hóa ra họ không từng là người tử tế)

Những người muốn mà chưa gặp được?

Peter. Nguyệt Anh.

Những người đã gặp mà chưa muốn?

Một số.

Nơi muốn đến mà chưa đến được?

Biển xanh, cát trắng, nắng vàng, hoa nở đong đưa…

Nơi đến được mà chưa nghĩ đến?

Sapa lúc trời mù sương (toàn đi lúc trời trong veo)

Việc tình cờ bất ngờ làm được?

Chơi piano được bài “Cho đời chút ơn” (bằng một tay).

Người tình cờ bất ngờ gặp được?

Huyền Đỗ (mỗi năm một lần ở ga Hàng Cỏ)

Điều đáng tiếc?

Để cơ thể rơi vào tình trạng kiệt sức và kết quả là liệt dây thần kinh 7, phải châm cứu 3 tháng.

Sự việc đáng tiếc?

Trễ hẹn với một số người quan trọng.

Món đồ yêu thích?

Ipod Touch.

Món đồ thèm muốn mà chưa đạt được?

Ống fix để chụp con trai.

Món đồ được tặng yêu thích nhất?

Canon EF 28-105mm f/3.5-4.5 II USM Thanh Béo tặng.

Bài hát nghe nhiều nhất?

Tình sầu

Ca sỹ nghe nhiều nhất?

Khôi Minh

Bộ phim yêu thích nhất?

Không có. Năm 2012 xem gần đây cũng được.

Cuốn sách thích đọc nhất?

Năm nay không đọc trọn vẹn cuốn nào nên chưa có kết luận.

Quán cà phê thích ngồi nhất?

Vẫn là Hapro Bờ Hồ

Quán lẩu thích ngồi nhất?

Vẫn là vỉa hè hồ Trúc Bạch cho dù bây giờ thích Kichi Kichi hơn vì (có vẻ) sạch hơn.

Đồ ăn hay gọi nhất?

Cơm thịt luộc chấm mắm tép ở Táo Đỏ của Hoàng Anh.

Bộ quần áo yêu thích?

Quần đen ly bùng ống rộng, áo tơ gẫy bèo lệch xanh blue.

Nước hoa đang dùng?

BVL Rose

Việc bất thường thường làm?

Thiết kế mẫu quần áo. Đếm tiền.

Người bất thường thường gặp?

Khôi Minh.

Câu bất thường thường nói?

Con là cục cứt thối của mẹ.

40 ví dụ đẹp về ảnh đen trắng

Màu sắc đóng một vai trò quan trọng trong việc chúng ta cảm nhận thế giới xung quanh như thế nào. Do đó khi lựa chọn ảnh đen trắng để thể hiện, bạn đã thực sự thay đổi những gì nằm trước ống kính. Với ảnh màu, những thành phần khác của bức ảnh sẽ đóng vai trò kể chuyện lớn hơn. Đối với ảnh đen trắng, ánh sáng, độ tương phản và bố cục quan trọng hơn rất nhiều trong việc đem lại một bức ảnh đẹp.
Click vào từng ảnh để xem hình lớn hơn và thông tin thêm về bức ảnh.

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

SMCon, tưởng thế nào…

Các bạn chém ác liệt thế này mà đêm qua mình ngủ ngon, ngày hôm nay ăn ngon, thật đúng là không biết xấu hổ là gì :”>

(Các bạn ạ, lúc nào tự kỷ là mình nói rất nhiều, xin lỗi các bạn nhé :D )

Có mấy ý như sau:

1. Đã chấp nhận tham gia SM là chấp nhận những bình luận không tốt về mình, cho dù nó xuất phát từ lý do có thực hay là bị nói oan (cái này đã nói hôm qua trong hội thảo rồi, nhai lại).

2. Tổ chức không tốt: Một số bạn phát biểu hội thảo này chưa xứng, thì tôi không hiểu đấy là xứng gì? :D Tầm của anh Tân Ng à? Hội thảo này so với mục tiêu đề ra ban đầu thì có thể nói là ok, vì mục tiêu của nó ngay từ đầu chẳng có gì là quá tham vọng cả, vì nó không phải là một hội thảo quốc gia, hay của một hội nghề nghiệp hay của một cơ quan nghiên cứu, mà chỉ là hội thảo của một nhóm người người quan tâm và đang muốn tìm hiểu SM, và đây là một hội thảo opened ngay từ đầu, ai thích thì tham gia, ai cũng có thể làm diễn giả hoặc nhà tổ chức và ai cũng có quyền đóng góp nội dung (xem lại trang của hội thảo trên wiki). Tóm lại là một hội thảo của những người thích thì nói cho nhau nghe.

3. Người nghe: là những người tự xem xét và đăng ký (chỉ có một số bạn bè là do các diễn giả đích thân mời, trong đó có khá nhiều nhà báo), không có một khách mời nào phải trả tiền hoặc cho những người tổ chức hội thảo tiền để làm, nên không có đáp án nào là đúng với kỳ vọng của tất cả những người tham dự.

3. Diễn giả: đều là những người rất bận rộn (trừ anh TânNg :D ), có người đêm trước khi đến mới kịp chuẩn bị slide, tinh thần ngay từ đầu là có gì góp nấy và trên tinh thần CHIA SẺ CHỨ KHÔNG PHẢI CHỨNG TỎ, vì tôi chủ quan cho rằng tất cả các diễn giả ở đây đều rất ý thức được việc mình đang là ai, đứng ở đâu. Chính vì mọi người đều biết mình không phải là Mr. Biết Tuốt hay Guru gì đó, nên tinh thần là nói ra cái gì mình biết thôi, không khẳng định nó làm đáp án cuối cùng cho mọi câu hỏi. Bản thân bài nói của tôi tôi cũng không hài lòng, và có một bạn nhận xét rất đúng trên Twitter ngay sau khi tôi nói xong, đó là tôi viết trong slide thì tốt, nhưng nói ra thì dở ẹc khi chứng minh bằng các ví dụ. Cái này bạn ấy nói chuẩn không cần chỉnh, vì trước khi nói tôi đã hình dung ra được việc này, vì thú thật tôi không được tập trung cho lắm khi chuẩn bị slide này cũng như không đủ thời gian để xem lại nó, nên rất thiếu mạch lạc so với thông thường.

4. Nội dung: Bạn nào đó nói nội dung quá a, b, c so với trình độ của bạn ấy, thì tôi rất tò mò và muốn được diện kiến bạn ấy để học hỏi thêm. Tôi biết trong số những người đến nghe có những người rất giỏi, là chuyên gia của lĩnh vực công nghệ cũng như truyền thông, nhưng ngược lại lại có những người không biết gì (vì cả hai đối tượng này đều có những người tôi quen và biết rõ), và có một thực tế là cho dù họ là chuyên gia công nghệ rất giỏi, hay nhà báo kỳ cựu, thì theo như những gì tôi biết, SM vẫn là xa lạ với họ. Có lẽ trình độ của tôi và những người tôi biết quá a, b, c nên vẫn đánh giá cao những bài thuyết trình về Tumbler hay Wordpress, Twitter. Trên live chat của các bạn trên linkhay, nhiều người phàn nàn cái hội thảo dở hơi này toàn nói về FB mới cả twitter, wordpress mà chả nói được cái gì ghê gớm. Tôi thì nghĩ tìm hiểu kỹ các công cụ và cách sử dụng các công cụ này cho có ích, chính là sờ được bản chất của SM. Tôi là người dùng wp cho mục đích marketing, bản thân tôi cũng cảm thấy có rất nhiều thứ học được từ bài thuyết trình về Wordpress. Hay Tumbler tôi mới chỉ có account chứ chưa thực sự sử dụng nó thì tôi ước giá như phần này dài hơn, nói kỹ hơn, nhiều ví dụ hơn. Tôi cũng ước có nhiều thời gian để ai đó nói về cách tạo một Fan Pages trên FB như thế nào cho có hiệu quả, hay run một chiến dịch quảng bá sản phẩm/dịch vụ/thương hiệu qua Twitter như thế nào… Tất cả những cái này cho dù nôm na mách qué, nhưng nói cho ra nhẽ thì 1 ngày cũng chưa hết.

Tôi hiểu lý do vì sao các diễn giả nói thiếu lửa, vì thời gian anh Tân Ng cho nói chỉ là 30 phút/bài, tôi nói mất 1 tiếng mà chả đi đến đâu, vì thực tế tất cả các chủ đề này đều phải nói cả ngày mới ra đầu ra đũa nên ai cũng bị áp lực nói sao cho hết ý trong khi thực tế không thể nói cho hết trong vòng 30 phút.

Nhiều bạn không thích bài của anh Thăng và bảo nó chẳng liên quan gì, tôi thì thích những gì anh ấy chia sẻ, bởi đơn giản là tôi thấy tôi học được từ đó.

Bài nói của Ice-Tài Trần, cái hay nhất mà tôi thấy đó là những người QUÁ TRẺ nhưng lại ý thức được việc xây dựng thương hiệu cá nhân và cách bảo vệ nó, riêng điều đó đã ăn điểm rồi, chưa kể các bạn ấy chia sẻ họ đang làm như thế nào để có được nó.

Bài của TrangNeu bị coi là PR trong khi có thể nhìn nhận với tư cách là một người đang xây dựng một sản phẩm SM và chia sẻ kinh nghiệm làm nó, đó là bài duy nhất trong hội thảo này với tư cách là người làm. Rất buồn nếu cứ nhìn là suy nghĩ phê phán nảy ra trước suy nghĩ khuyến khích.

Còn những bài như của Việt, của Tuấn (anh Vĩnh nói) hay bài của anh Tân, không thấy mọi người nói nhiều? Vì không hay hay là vì không hiểu? Hay phải khen để tỏ ra là mình cũng hiểu?

Nhân tiện cảm ơn anh Tân Ng đã không thích bài của em, vì nếu anh nói khác đi em sẽ không đánh giá anh cao lắm :D và cũng không đúng phong cách của anh lắm :D . Ngược lại, cảm ơn các bạn vì quý mến mình mà đã động viên.