“Sản lượng spam của Việt Nam đạt kỷ lục thế giới vào tháng 11/2009″ – Đây là tittle của một bài viết trên trang SpamFighter ngày hôm qua, bài viết có đoạn:
Theo một phân tích mới đây của Network Box, Việt Nam chiếm trên 10% tổng số lượng spam trên toàn cầu. Trong tháng 11/2009, mức độ nguy hiểm của malware vẫn ở mức cao, trong đó Việt Nam soán ngôi vị số 1 mà tháng trước thuộc về Brazil.
Mức độ spam đến từ Việt Nam tăng ở mức 3.4%, đẩy Brazil tụt xuống vị trí thứ hai (spam từ Brazil giảm 8.3% kể từ tháng 10/2009). Hàn Quốc xếp thứ ba trong danh sách này, với tốc độ tăng từ 1.5 lên 7.07%.
Vài tuần trước, Việt Nam đã “hân hạnh” lọt vào top những nước sản sinh ra lượng spam và virus nhiều nhất thế giới, và bây giờ đã trở thành “ngọn cờ đầu”. Tôi không dám bàn đến những vấn đề liên quan tới công nghệ, chỉ xin kể một mẩu chuyện liên quan tới câu chuyện này từ góc độ “digital marketing”.

Trong tháng 11 vừa rồi, một tạp chí chuyên ngành về Marketing trong góc “Chat với chuyên gia” có đăng tải một đoạn tư vấn dưới dạng trả lời câu hỏi của bạn đọc của một vị tổng giám đốc một hệ thống thương mại điện tử được coi là nổi tiếng nhất Việt Nam. Trong phần tư vấn của vị “chuyên gia” này, sau khi tư vấn cho bạn đọc làm thế nào để có được nội dung trang web tốt, sản phẩm phải như thế nào, thương hiệu như thế nào thì tư vấn kỹ về phần marketing, có đoạn: “Bạn cũng nên sử dụng các biện pháp online marketing như: spam qua Yahoo, Skype, Email…”

Chúng ta đang sống trong một đất nước mà cả chuyên gia và một bộ máy biên tập một tờ báo chuyên ngành marketing không phân biệt được giữa một bên là online marketing và một bên là spam, cái nào chính thống, cái nào được cổ vũ, cái nào không, thì trách sao được việc Việt Nam vươn lên top đầu spammer thế giới.

Bảo không thở dài là nói dối.