Page 2
Nhân dịp Việt Nam đứng top 1 Spammer toàn cầu
Theo một phân tích mới đây của Network Box, Việt Nam chiếm trên 10% tổng số lượng spam trên toàn cầu. Trong tháng 11/2009, mức độ nguy hiểm của malware vẫn ở mức cao, trong đó Việt Nam soán ngôi vị số 1 mà tháng trước thuộc về Brazil.
Mức độ spam đến từ Việt Nam tăng ở mức 3.4%, đẩy Brazil tụt xuống vị trí thứ hai (spam từ Brazil giảm 8.3% kể từ tháng 10/2009). Hàn Quốc xếp thứ ba trong danh sách này, với tốc độ tăng từ 1.5 lên 7.07%.
Trong tháng 11 vừa rồi, một tạp chí chuyên ngành về Marketing trong góc “Chat với chuyên gia” có đăng tải một đoạn tư vấn dưới dạng trả lời câu hỏi của bạn đọc của một vị tổng giám đốc một hệ thống thương mại điện tử được coi là nổi tiếng nhất Việt Nam. Trong phần tư vấn của vị “chuyên gia” này, sau khi tư vấn cho bạn đọc làm thế nào để có được nội dung trang web tốt, sản phẩm phải như thế nào, thương hiệu như thế nào thì tư vấn kỹ về phần marketing, có đoạn: “Bạn cũng nên sử dụng các biện pháp online marketing như: spam qua Yahoo, Skype, Email…”
Chúng ta đang sống trong một đất nước mà cả chuyên gia và một bộ máy biên tập một tờ báo chuyên ngành marketing không phân biệt được giữa một bên là online marketing và một bên là spam, cái nào chính thống, cái nào được cổ vũ, cái nào không, thì trách sao được việc Việt Nam vươn lên top đầu spammer thế giới.
Bảo không thở dài là nói dối.
40 ví dụ đẹp về ảnh đen trắng
Newspapers Social Media Strategy
[slideshare id=1878330&doc=newspaperssocialmediastrategy-090818164941-phpapp02]
SMCon, tưởng thế nào…
Các bạn chém ác liệt thế này mà đêm qua mình ngủ ngon, ngày hôm nay ăn ngon, thật đúng là không biết xấu hổ là gì :”>
(Các bạn ạ, lúc nào tự kỷ là mình nói rất nhiều, xin lỗi các bạn nhé
)
Có mấy ý như sau:
1. Đã chấp nhận tham gia SM là chấp nhận những bình luận không tốt về mình, cho dù nó xuất phát từ lý do có thực hay là bị nói oan (cái này đã nói hôm qua trong hội thảo rồi, nhai lại).
2. Tổ chức không tốt: Một số bạn phát biểu hội thảo này chưa xứng, thì tôi không hiểu đấy là xứng gì?
Tầm của anh Tân Ng à? Hội thảo này so với mục tiêu đề ra ban đầu thì có thể nói là ok, vì mục tiêu của nó ngay từ đầu chẳng có gì là quá tham vọng cả, vì nó không phải là một hội thảo quốc gia, hay của một hội nghề nghiệp hay của một cơ quan nghiên cứu, mà chỉ là hội thảo của một nhóm người người quan tâm và đang muốn tìm hiểu SM, và đây là một hội thảo opened ngay từ đầu, ai thích thì tham gia, ai cũng có thể làm diễn giả hoặc nhà tổ chức và ai cũng có quyền đóng góp nội dung (xem lại trang của hội thảo trên wiki). Tóm lại là một hội thảo của những người thích thì nói cho nhau nghe.
3. Người nghe: là những người tự xem xét và đăng ký (chỉ có một số bạn bè là do các diễn giả đích thân mời, trong đó có khá nhiều nhà báo), không có một khách mời nào phải trả tiền hoặc cho những người tổ chức hội thảo tiền để làm, nên không có đáp án nào là đúng với kỳ vọng của tất cả những người tham dự.
3. Diễn giả: đều là những người rất bận rộn (trừ anh TânNg
), có người đêm trước khi đến mới kịp chuẩn bị slide, tinh thần ngay từ đầu là có gì góp nấy và trên tinh thần CHIA SẺ CHỨ KHÔNG PHẢI CHỨNG TỎ, vì tôi chủ quan cho rằng tất cả các diễn giả ở đây đều rất ý thức được việc mình đang là ai, đứng ở đâu. Chính vì mọi người đều biết mình không phải là Mr. Biết Tuốt hay Guru gì đó, nên tinh thần là nói ra cái gì mình biết thôi, không khẳng định nó làm đáp án cuối cùng cho mọi câu hỏi. Bản thân bài nói của tôi tôi cũng không hài lòng, và có một bạn nhận xét rất đúng trên Twitter ngay sau khi tôi nói xong, đó là tôi viết trong slide thì tốt, nhưng nói ra thì dở ẹc khi chứng minh bằng các ví dụ. Cái này bạn ấy nói chuẩn không cần chỉnh, vì trước khi nói tôi đã hình dung ra được việc này, vì thú thật tôi không được tập trung cho lắm khi chuẩn bị slide này cũng như không đủ thời gian để xem lại nó, nên rất thiếu mạch lạc so với thông thường.
4. Nội dung: Bạn nào đó nói nội dung quá a, b, c so với trình độ của bạn ấy, thì tôi rất tò mò và muốn được diện kiến bạn ấy để học hỏi thêm. Tôi biết trong số những người đến nghe có những người rất giỏi, là chuyên gia của lĩnh vực công nghệ cũng như truyền thông, nhưng ngược lại lại có những người không biết gì (vì cả hai đối tượng này đều có những người tôi quen và biết rõ), và có một thực tế là cho dù họ là chuyên gia công nghệ rất giỏi, hay nhà báo kỳ cựu, thì theo như những gì tôi biết, SM vẫn là xa lạ với họ. Có lẽ trình độ của tôi và những người tôi biết quá a, b, c nên vẫn đánh giá cao những bài thuyết trình về Tumbler hay Wordpress, Twitter. Trên live chat của các bạn trên linkhay, nhiều người phàn nàn cái hội thảo dở hơi này toàn nói về FB mới cả twitter, wordpress mà chả nói được cái gì ghê gớm. Tôi thì nghĩ tìm hiểu kỹ các công cụ và cách sử dụng các công cụ này cho có ích, chính là sờ được bản chất của SM. Tôi là người dùng wp cho mục đích marketing, bản thân tôi cũng cảm thấy có rất nhiều thứ học được từ bài thuyết trình về Wordpress. Hay Tumbler tôi mới chỉ có account chứ chưa thực sự sử dụng nó thì tôi ước giá như phần này dài hơn, nói kỹ hơn, nhiều ví dụ hơn. Tôi cũng ước có nhiều thời gian để ai đó nói về cách tạo một Fan Pages trên FB như thế nào cho có hiệu quả, hay run một chiến dịch quảng bá sản phẩm/dịch vụ/thương hiệu qua Twitter như thế nào… Tất cả những cái này cho dù nôm na mách qué, nhưng nói cho ra nhẽ thì 1 ngày cũng chưa hết.
Tôi hiểu lý do vì sao các diễn giả nói thiếu lửa, vì thời gian anh Tân Ng cho nói chỉ là 30 phút/bài, tôi nói mất 1 tiếng mà chả đi đến đâu, vì thực tế tất cả các chủ đề này đều phải nói cả ngày mới ra đầu ra đũa nên ai cũng bị áp lực nói sao cho hết ý trong khi thực tế không thể nói cho hết trong vòng 30 phút.
Nhiều bạn không thích bài của anh Thăng và bảo nó chẳng liên quan gì, tôi thì thích những gì anh ấy chia sẻ, bởi đơn giản là tôi thấy tôi học được từ đó.
Bài nói của Ice-Tài Trần, cái hay nhất mà tôi thấy đó là những người QUÁ TRẺ nhưng lại ý thức được việc xây dựng thương hiệu cá nhân và cách bảo vệ nó, riêng điều đó đã ăn điểm rồi, chưa kể các bạn ấy chia sẻ họ đang làm như thế nào để có được nó.
Bài của TrangNeu bị coi là PR trong khi có thể nhìn nhận với tư cách là một người đang xây dựng một sản phẩm SM và chia sẻ kinh nghiệm làm nó, đó là bài duy nhất trong hội thảo này với tư cách là người làm. Rất buồn nếu cứ nhìn là suy nghĩ phê phán nảy ra trước suy nghĩ khuyến khích.
Còn những bài như của Việt, của Tuấn (anh Vĩnh nói) hay bài của anh Tân, không thấy mọi người nói nhiều? Vì không hay hay là vì không hiểu? Hay phải khen để tỏ ra là mình cũng hiểu?
Nhân tiện cảm ơn anh Tân Ng đã không thích bài của em, vì nếu anh nói khác đi em sẽ không đánh giá anh cao lắm
và cũng không đúng phong cách của anh lắm
. Ngược lại, cảm ơn các bạn vì quý mến mình mà đã động viên.
Online Branding – How does it work?
[scribd id=12245167 key=key-2n0gx3awgatantvlw32u]
Người Việt Nam thô lỗ
Trong 100 bài báo chí phỏng vấn người nước ngoài đánh giá thế nào về người Việt Nam, thì phải có đến 99 bài có câu trả lời là: người Việt Nam thân thiện, dễ mến. Dân ta khấp khởi vui mừng vì được thế giới đánh giá cao về tính cách dân tộc “friendly”, “nice”. Nhưng biết đâu trong phần lớn các cuốn cẩm nang du lịch, hướng dẫn làm ăn (như ở VN chúng ta vẫn được đọc là làm thế nào để làm ăn với người Nhật, hay làm việc với người Trung Quốc thế nào…), các nhà nghiên cứu đã khuyên những người có ý định đến hoặc sinh sống ở Việt Nam rằng khi gặp người Việt Nam hay đánh giá về họ, người Việt Nam rất thích được khen là thân thiện, cởi mở, dễ mến, nên khen ngợi họ như vậy. Và 99% người nước ngoài sẽ tỏ ra lịch sự mà trả lời đúng đáp án này, bất kỳ khi nào được phỏng vấn. Cũng giống như lời khuyên khi làm việc với người Trung Quốc, nhất định phải đưa card visit và bắt tay cấp trên trước.
Nhưng là một người Việt Nam tận xương tủy, tôi nghĩ chúng ta thật thô lỗ, không phải trong giao tiếp với các bạn nước ngoài, mà trong lối sống hàng ngày.
Ở một phòng làm việc, cơ quan nhà nước…
Ông chồng, đã là Trưởng phòng kế hoạch của một cơ quan đầu ngành thuộc trung ương, đang thì thầm với đồng nghiệp, chốc chốc lại nhấn giọng, văng ra vài câu “mẹ”. “Mẹ, nó chê anh già chứ, nó cứ cậy nó trẻ, nó lấy anh già, anh phải phục vụ nó.” “Mẹ, chồng pha sữa làm đổ một tí sữa của con ra bàn thì đã làm sao, sữa là vàng à, mà nó chửi anh không ra cái gì.” “Mẹ, anh là đàn ông, anh thấy anh sai cái gì thì anh xin lỗi rồi, anh xin lỗi nó rồi, bảo anh nóng thì anh bạt tai em, nhưng em đừng đi, em mà bước qua cái cửa kia thì đừng quay lại nữa.” “Mẹ, nó vênh váo với anh, bố láo, anh cho đi luôn!”.
Không phải cái ông cứ nói một câu thì lại “mẹ” một câu kia vì thế mà bảo rằng ổng thô lỗ, vì tưởng Tây thì không biết chửi bậy chắc, một chuyên gia thuộc hàng VIP của WB mà tôi từng làm việc và quen biết nhiều năm, lúc điên lên cũng fuck, fuck liên tục. Nhưng cái thô bỉ ở câu chuyện này là quan hệ vợ chồng đổ vỡ vì một bà vợ cư xử thô lỗ với chồng vì một chuyện cỏn con.
Ở phòng khám bệnh Tai mũi họng, bệnh viện Bạch Mai
Sáng mùa hè nóng, bệnh nhân đông đúc, hành lang chật cứng, ghế có mươi chiếc nhưng người thì dễ đến mấy chục. Sau khi nộp tiền và được phát số, bệnh nhân không được ai hướng dẫn, đứng lơ ngơ đầy trước cửa phòng. Không có một chiếc ghế trống, người không có ghế thì đứng lố nhố, ngơ ngác, hỏi nhau phải xếp sổ ở đâu hay cứ đứng đấy chờ đến lượt, hỏi nhau đến số mấy rồi.
Thỉnh thoảng cửa phòng mở, bệnh nhân thò cổ vào hỏi: “chị ơi, có xếp sổ vào…” Chưa kịp nói hết câu, bác sỹ thò ra mắng té tát: “Cứ lui ra nhé, không có giơ giơ, xếp xếp cái gì ở đây cả.” Bệnh nhân tiu ngỉu quay ra, lại hỏi nhau: số mấy rồi? Không có câu trả lời. Cửa phòng lại mở. Bác sỹ mặc áo trắng đi ra, bệnh nhân mừng thầm. Bác sỹ: “Sao có cái cửa phòng mà cứ đứng đầy ra thế này, thế này thì ai mà đi nổi”. Bệnh nhân: không ai có câu trả lời và không giải thích được cho chính mình, vì cũng chẳng còn biết đứng vào chỗ nào. Y tá chạy ra, nhìn một bệnh nhân nội trú, đang mặc quần áo bệnh nhân: “Sao anh cứ đứng trước cửa phòng thế, đã bảo là tìm ghế mà ngồi rồi cơ mà, sao cứ đi đi lại lại vướng hết cả cửa thế này?” Không có một cái ghế nào trống, bệnh nhân lách nhau tìm chỗ đứng, y tá vẫn mắng xoe xóe.
Cửa phòng lại mở, bác sỹ thò đầu ra gọi tên một bệnh nhân vào đứng ngay cửa, xịt cho 2 phát thuốc vào mũi, rồi dặn: “Đứng ra ngoài kia chờ gọi vào nội soi nhé!” Một bệnh nhân mới đến, chưa được nếm mùi quát tháo, điếc không sợ súng, chạy lại hỏi: “Chị ơi đến số mấy rồi?” Bác sỹ: “Chúng tôi đang nội soi nhé, từ sáng tới giờ chưa khám ai nhé!” Bệnh nhân đến từ một tiếng trước, nhìn số của mình: 29, quả quyết đứng dậy đi về. Đi qua bàn tiếp đón trả lại quyển sổ và số, không buồn lấy lại tiền. Y tá nhìn với theo: “Ơ, thế không khám à?”
Trên Facebook
User 1 vừa update một post. User 2 có trong friendlist của user 1 (không phải người quen, mà là bạn của bạn, user 1 confirm friend request vì lịch sự) post một comment, rất trống không, cụt lủn. User 1 nghĩ: nếu không biết là mình request để trở thành bạn của ai thì request làm gì? Một khi đã request và được chấp nhận thì cũng nên biết họ là ai, trẻ hay già hơn mình để xưng hô cho phải phép tắc của người Việt, nếu không biết thì cũng gọi bạn bạn mình mình cho lịch sự. Nếu sinh ra ở Tây hay chỉ biết nói tiếng Anh, thì không ai phàn nàn con gọi bố là: “John ơi lại đây Jess bảo”. Nhưng đã là người Việt thì nên biết thưa gửi, à, ơi, nhỉ, nhé, ạ, dạ, vâng…, gọi anh, chào chị… Nếu không muốn bị ignore, delete, block thì cũng nên chọn cách giao tiếp phù hợp, nhất là khi nhờ người khác giúp đỡ thì càng phải tỏ ra lịch sự và về sau thì cũng nên tỏ ra helpful (có ích) khi người khác cần giúp đỡ, hay chỉ đơn giản là biết cách trò chuyện, ủng hộ các giao tiếp của bạn bè bằng cách bình luận (cho dù là nhạt nhẽo) để bạn bè biết là có người đang lắng nghe…
Một ngày bị bủa vây bởi các giao tiếp này, không thể không nghĩ người Việt Nam mình thô lỗ. Tôi cá là bất kỳ ai đọc đến đây, đều cũng đã chứng kiến một trăm, một nghìn lần những cảnh này. Lạ thay, mình đã sống, giao tiếp như thế có khi hàng trăm, hàng nghìn năm nay rồi, bạn tin không? Vợ vẫn chửi chồng không ra gì, bác sỹ chửi bệnh nhân, người với người xã giao cục cằn, thô lỗ…
Hôm qua xem phim Hàn Quốc “Bốn nàng công chúa nổi tiếng”, đoạn em Mi Chin làm y tá, cúi gập người chào bệnh nhân, đứng thẳng người lúc tờ mờ sáng dù buồn ngủ nẫu người và đang ốm nghén, vẫn một dạ hai vâng… cứ làm mình nghĩ mãi.
Người Việt Nam ạ, chúng ta có phải nhìn lại mình không?
Khi mới đến Việt Nam bạn Ben Stocking – trưởng đại diện của AP tại Việt Nam bây giờ, khi đó là phóng viên của San Jose Mercury, cứ thắc mắc với mình: “Lúc anh dừng ở đèn đỏ trên phố, anh thấy rất lạ là người Việt Nam hình như rất unhappy, vì mặt ai cũng thế này (bạn Ben làm bộ mặt rất hầm hố, gườm gườm, vừa cau vừa buồn như chuẩn bị đánh ai hoặc bị ai đánh).” Lúc đó chẳng biết trả lời thế nào, chỉ bảo có lẽ là ngoài đường bụi quá.
Nhưng giờ thì đã có câu trả lời. Vì những người dừng ở đèn đỏ đó vừa bị vợ chửi, vừa bị y tá chửi, vừa bực mình vì một đứa trời đánh trên mạng tự dưng nói năng thô lỗ. Mà cũng có thể là bị cả ba thứ đó trong một ngày.
Hoado nằm trong danh sách 20 người VN chém gió và tán nhảm nhiều nhất trên Twitter :D
Bài viết của blog danhbaweb 2.0
Xem thêm tại LinkHay
Danh sách 20 người Việt dùng Twitter bạn nên follow
Danh sách này được mình sắp xếp bằng tay, có tham khảo thêm tại Twitter Grader. Toàn là những gương mặt rất quen thuộc và nổi tiếng trong mảng công nghệ.
| Tài Trần www.Taitran.com Follow: @taitran |
Hot blogger nổi tiếng hiện nay, yêu thích các số liệu, hoạt động rất sôi nổi tại Twitter, Linkhay, Tumblr, Facebook … | - Following:2.001 - Followers:1.314 - Update: 1184 |
|
| Anh Hùng www.fresco20.com Follow: @anhhung |
Tech blogger, đồng tổ chức Barcamp Sài Gòn, H3 Hacker Happy Hour | - Following: 637 - Followers: 659 - Update: 4761 |
|
| Huyền Chip www.huyenchip.com Follow: @chipro |
Có mặt khắp nơi trên các mặt trận Internet, hiện Chip đang làm cho Báo Mới và vẫn viết bài cho các báo . | - Following: 371 - Followers: 517 - Update: 2139 |
|
| Nguyễn Thế Tân VC Corp (Vietnam) Follow: @tanng |
Ông trùm của Internet Việt Nam, nói chung là mình rất hâm mộ bác Tân | - Following: 30 - Followers: 300 - Update: 614 |
|
| Ninh Nguyễn ninhnv.com Follow: @xoai |
Hiện đang là manager của Linkhay, rất am hiểu về Social Media | - Following: 139 - Followers: 289 - Update: 829 |
|
| ePi.Longo www.buzz.tl Follow: @ePi_Longo |
Tweet thường xuyên trên Twitter, hiện đang quản lý cho Báo Mới . | - Following: 255 - Followers: 295 - Update: 2440 |
|
| Nguyễn Đức Ban www.ducban.com Follow: @ducban |
Bác Ban là một Web Designer và có phong cách viết blog rất hay. Đang làm cho Asaleo jsc | - Following: 155 - Followers: 314 - Update: 2339 |
|
| Minh Bui VC Corp (Vietnam) Follow: @javacola |
Anh Mình đang làm manager cho mảng Social Media tại VCCorp. | - Following: 67 - Followers: 147 - Update: 326 |
|
| Mintran min.frexy.com Follow: @mintran |
Founder of Frexy và IconEden.com. Một Designer nổi tiếng. Ấn tượng với các bộ Icon của anh | - Following: 169 - Followers: 380 - Update: 2543 |
|
| Đỗ Quang Tú Yeuamnhac Follow: @doqtu84 |
Marketer online, hồi trước làm cho Cyworld | - Following: 179 - Followers: 262 - Update: 2064 |
Tham khảo thêm 10 hot user tại twitter:
@khanhlnq: a mobile GIS geek, JVNMobileGIS’ owner (http://bit.ly/jvnmobilegis)
@hoado: Time Universal Communications. PR & Communications, Design & Creative, Web-based services, Social Media …
@sonnymotives: Internet we trust, đang làm cho Vega
@ixx2u: bác này chắc hot nhất trong năm 2008
@blogviet: Make Money Online – SEO – SEM – Blogging Tips
@dlead: A half computer geek, film making and marketing
@forty4vn: Web Designer
@thatsgood: anh này đang làm bên Én bạc và Rồng bay, nói chung là mảng TMĐT
@letunglam: A Vietnamese Web Designer
@giaiphapso: Make money online, online marketing, eCommercial, Social Network, Blogger, IT …
Và đừng quên follow mình nhá: @banhaclong20
Ngày của mẹ
Chẳng biết ở nước mình người ta nói đến ngày này từ bao giờ. Năm nay ốm nằm nhà, thấy tivi kênh nào cũng nhắc đến ngày của mẹ, đặc biệt là quảng cáo sữa của hãng nào đó. Hình như nước mình quen tiếp nhận văn hóa thụ động nên một chương trình quảng cáo dài hơi cũng có thể thành một xu hướng sống mới. Thành ra lại có thêm một ngày của mẹ nữa. Cũng chẳng nên thắc mắc nhiều làm gì, vì Mẹ đúng là phải xứng đáng có riêng một ngày, bên cạnh các ngày cho Phụ nữ.
Mình chưa bao giờ nghĩ nhiều về mẹ. Có lẽ mình là đứa con gái nghĩ về mẹ ít nhất trên thế gian này. Lúc nào cũng chỉ là bố. Bố là ánh sáng, là đại dương, là tình yêu, là thần tượng, là ông khổng lồ, là nỗi sợ, là niềm tự hào… Bố là tất cả, chói lòa đến nỗi chẳng còn nhìn thấy mẹ đâu. Sao chọn từ để nói về bố thì một lô xích xông xồng xộc xông đến. Còn nghĩ về mẹ, chọn mãi không được một từ nào. Mình không yêu mẹ sao? Mình tự hỏi mình câu này nhiều lần, rồi lại khỏa đi rất nhanh và không nghĩ nhiều về nó. Hôm nay nằm xem tivi, câu hỏi này đến trong đầu quá nhiều. Có lẽ lần này phải tìm câu trả lời.
Mẹ ở đó, những đêm hè nóng không ngủ được, không có điện, kể cả đã là khi học lớp 10, vẫn hậm hạch khóc văn vạ vì khó ngủ. Mẹ ở đó, quạt liên hồi không biết mỏi tay cho tới lúc ngủ thiếp đi.
Mẹ ở đó, gãi lưng, xoa rôm, gội đầu, tắm táp.
Mẹ ở đó, dành dụm tần tảo nuôi dạy 5 anh em, không đứa nào không đứng đầu ở những nơi mình học. Mẹ là cô giáo ở nhà, ở trường.
Mẹ ở đó, mòn dép trên những lối đi dải sỏi bế con hàng tháng trời trong bệnh viện.
Mẹ ở đó mỗi khi sốt, mỗi khi ốm.
Mẹ ở đó dành từng quả na, quả hồng, miếng bánh mỗi buổi đi làm về.
Mẹ ở đó thủ thỉ nhiều điều mà nghe xong khó chịu vùng vằng bỏ đi mất.
Mẹ ở đó khuyên nhủ nhiều điều mà cứ tự cho mình thông minh giỏi giang không cần nghe.
Mẹ ở đó linh cảm chẳng lành mỗi khi con ốm không ai bảo mà gọi điện.
Mẹ ở đó mắt mờ chân chậm cố giặt giũ chăm sóc thằng cháu bé nhất chỉ vì không muốn nó không hiểu được tình cảm của bà.
Mẹ ở đó ốm đau không một lần gọi điện báo cho con hay.
Mẹ ở đó, trong suốt ba mươi hai năm cuộc đời mình rồi.
Hôm nay mình đang ốm, không thấy mẹ gọi điện như linh cảm mọi khi, vì… mẹ cũng đang ốm. Gọi điện về nhà nói chuyện với chị, dặn đừng cho mẹ biết.
Tự dưng nước mắt cứ lênh lang không ngăn được. Mẹ ơi, mẹ mau khỏe nhé.









































































Recent Comments