Châu Giang

Sao không mỉm cười với em
và nói
tình yêu mong manh như gió
hiền như cỏ
dại khờ như hoang sơ…

Sao không nắm tay em thật lâu
khi xa tít ở trên cao
những ngôi sao và bầu trời lặng lẽ

Đêm không mềm như thể
ngày không chiêm bao…

Thành thực hay dối gian lúc này khác gì nhau
Khi tim em không còn run run nữa
Khi mùa nắng ở lại ngoài ô cửa
Khi ban mai không chắc có ửng hồng

Thôi nhé, mình em tạm biệt những ước mong
sông cứ trôi
những con chim mải miết bay về phía chiều lặng lẽ
đời cuốn hết tháng năm ra biển cả
gửi phù sa bồi mãi những bến bờ

Anh – không phải nước trong xanh nên đừng mong thành mưa
Anh – không phải gió hoang vu để được làm bão tố
Anh – một tháng không năm không quên không nhớ
một dối gian, một vô nghĩa, một buồn

“Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn”
Câu thơ cũ ai là người sẽ hiểu
Khôn dại, ghét yêu rồi cũng thành hư ảo

Chiều nay gió lên
thong thả những vui buồn…

—–
Viết cho cô bạn tên Châu Giang

Gió

Như mùa thu và gió
Tình yêu anh và em
Gió rong chơi khắp chốn
Mùa thu riêng một mình

Anh mang hồn của gió
Bay suốt cả bốn mùa
Em mang hồn lặng lẽ
Đứng vợi hoài mùa thu

Anh đi qua bao mùa
Chẳng nơi nào dừng lại
Tình yêu thì tham lam
Muốn giữ yên anh mãi

Xuân qua rồi thì Hạ
Thu đi là sang Đông
Cứ ngủ rồi lại thức
Với tình không riêng mình

Khi yêu ai cũng vậy
Say đắm và hờn ghen
Mà anh không dừng lại
Với riêng mùa thu em

Thà anh không đến nữa
Em cất giấu mùa thu
Chỉ còn đông, xuân, hạ
Yêu thương anh ba mùa

Anh cứ là cơn gió
Cùng tình yêu rong chơi
Có bao giờ anh gọi
Em ở đâu Thu ơi!

Tìm được bài thơ thất lạc. Nghe nói là mình viết tặng một bạn khi chia tay thời đại học, bạn ấy tên là Thu. Không nhắc không nhớ. Nhắc thì hoá ra mình thuộc bài này, rất kỹ.

Quán xưa

Em lạc vào quán xưa
Nhạc buồn rơi tí tách
Nặng lòng giọt cà phê
Đen đắng hồn xa cách

Em ngồi buồn một mình
Trước mặt là ghế trống
Dĩ nhiên chẳng còn anh
Giọt đắng nhào ngã xuống

Ngọn đèn quen thành thật
Cúi xuống nhìn môi em
Ngọn khế quen thành thật
Vẫy tay vào sương đêm

Chẳng còn là gì nữa
Dù nhịp buồn rơi đều
Dù lòng em trách cứ
Mà trái tim còn yêu

—-

Một bài viết từ đại học năm thứ nhất.

Sao đêm

Nếu cuộc đời phẳng lặng
Những nỗi buồn không được gửi lên trời
Thì đêm đã không nhiều sao đến thế

Nếu trong những tháng năm tuổi trẻ
Anh không phũ phàng không hoang tưởng cuồng điên
Thì chắc gì bây giờ anh kịp nhận ra em
Giữa những thất thường buồn vui đời mang đến

Nếu em ở trong tay anh từ xa xưa thương mến
Chắc gì anh không một lần buông lơi
Nếu như em không xa anh nghìn ngày mưa rơi
Nếu như em không chập chờn trăm cơn mộng mị
Nếu như em mãi là em như thế
Có khi nào anh kịp nhận ra em

Vui buồn nào rồi cũng thành quen
Manh áo đời bốn mùa chật chội
Mình đã sống hết quãng đời nông nổi
Mình đã sống hết chân tình cho nhau
Mình sống hết hôm nay, hết cả cho những ngày sau
Em không muốn xa anh, một giây thôi, một nửa
Em không muốn cô đơn con sóng vỗ
Em không muốn gửi muộn phiền lên mây

Nhưng đời người hạn hẹp đôi bàn tay
Tình yêu dẫu có là điều thiêng liêng duy nhất
Thì đôi khi, ta cũng phải đành lòng thôi buông mất
Lặng lẽ cúi đầu đi hết chặng nhân gian

Để những u buồn lặng lẽ vỡ tan
Trong ánh sao giữa trời đêm hư ảo
Em sẽ đứng lặng nhìn nhiều đêm giông bão
Để luôn biết rằng anh nơi ấy bình yên

—-

Viết cuối tuần trước, một ngày có tháng, có năm, không nhớ.

Ở giữa

Ở giữa gió làm sao cho khỏi động
Giữa đêm tối làm sao cho khỏi tối
Giữa muộn phiền làm sao không nông nổi
Giữa buồn đau mấy ai hiểu lòng nhau

Giữa năm tháng làm sao không đo đếm
Giữa bán mua làm sao không toan tính
Giữa cuộc vui làm sao không lả lơi
Giữa tuyệt vọng mấy khi không buông rơi

Giữa tim em làm sao không có tôi
Giữa tim tôi làm sao không có ai
Giữa duyên phận làm sao không ngang trái
Giữa cuộc đời có mấy người được vui

Giữa nhung nhớ làm sao cho nguôi nhớ
Giữa biếc xanh làm sao cho thôi xanh
Giữa vô hạn không đâu là hữu hạn
Giữa bôn ba có mấy lúc an lành

Trời đất vốn vô chung vô thuỷ
Em cũng đến từ vô thuỷ vô chung
Buồn vui ghét yêu trắng đen cũng vậy
Ngồi xuống đây tôi uống chén vô thường

—-

Thứ Năm, ngày 15 tháng 11 năm 2012

Viết trên đường đi từ Láng Hạ đến Thuỵ Khuê.

Đốt lên thành khói

Cái thời đồng tiền bỏ trốn
Thiên hạ nháo nhác đi tìm
Cái thời yêu thương bỏ trốn
Bệnh xã hội là bệnh tim

Cái thời cà phê máy lạnh
Tình yêu cũng máy lạnh luôn
Chẳng may chết cũng máy lạnh
Gió ngoài phố kia sao buồn

Cái thời truyền hình thực tế
Ống kính gắn đầy khắp nơi
Điện thoại, máy ảnh, laptop
Chả thoát được con mắt đời

Cái thời rổn rảng chia sẻ
Riêng tư là thứ lỗi thời
Cái thời thương vay khóc mượn
Từ thiện chẳng qua rỗi hơi

Cái thời không thời nào hết
Nhạt thếch ở dưới vòm trời
Về đi gom điều vô nghĩa
Đốt lên thành khói ngắm chơi

Thứ Hai, ngày 12 tháng 11 năm 2012
Viết cho qua cơn đau đầu.

Song song

Mình như hai con đường rộng thênh không người không xe
Chìm lút giữa cao nguyên chỉ cỏ xanh khô và gió
Lặng lẽ cách xa nhau, lặng lẽ gần nhau
Yên lặng vô cùng mà không nơi gặp gỡ

Những cay đắng, bình yên một thuở
Không dễ gì ngủ quên
Bởi chiều nay anh buồn khổ nhớ em
Như em đã nhớ anh ngày tháng đó

Đáp án đời hoá ra chỉ toàn thương với nhớ
Tin hay không, anh khác với anh rồi
Cho anh, một lần thành thật  em ơi
Được nhận lấy thương yêu ngày xưa ấy
Được nhận lấy những ngọt ngào nồng cháy
Anh đã đánh rơi trong lúc mải kiếm tìm

Hai con đường cay đắng bình yên
Lặng lẽ chạy về cùng trời cuối đất
Lặng lẽ yêu bởi vì không thể mất
Lặng lẽ tìm nhau dù chẳng biết bến bờ.

—-

Chủ nhật, ngày 11 tháng 11 năm 2012
Buổi sáng vừa nói không làm thơ nữa, buổi chiều lại thành ra thế này.