Thầy

Mỗi năm đến 20/11, cảm giác của mình cực kỳ lẫn lộn.

Những người từng dạy mình học có rất nhiều, nhưng những người làm mình gai gai ở trong tim vào ngày này, mình cứ phải đắn đo nghĩ mãi. Hôm nay thử ngồi viết ra xem có đỡ lẫn lộn chút nào không.

Lớp 1, cô giáo đầu tiên là một người chị họ. Lúc đó mình mới 5 tuổi, chưa đủ tuổi đi học, nhưng ngày nào sau giấc ngủ trưa mở mắt ra không có mẹ, là mình đứng bên hiên nhà gào tướng lên, độc mỗi câu “Mè ơi!”. Bà nội của mình sau một số ngày dài không làm thế nào để dỗ mình nín khóc, bắt đầu điên tiết, và nói: “Mè mè chép chép gì, nó đi dạy rồi!”. Sau đó bà đưa ra sắc lệnh với mẹ: “Từ ngày mai, mẹ mày đi dạy thì mang nó đi cùng nhé, ở nhà u không dỗ được đâu.” Phải mở ngoặc bà nội là người mình yêu nhất quả đất và chắc cũng yêu mình nhất quả đất, nhưng bà phải nói như thế nghĩa là nó ở mức độ trầm trọng như thế nào.

Thế là hàng ngày mỗi khi mẹ đi dạy, mình lại lẽo đẽo đi theo. Trường của mẹ ở thoai thoải trên đồi, đến trường phải đi qua một quãng đê rất dài, gió Bấc cứ vùn vụt thổi. Đại gia đình mình quê gốc ở Hà Đông, nay là khu Văn Quán, nhưng cả làng đi theo cụ Bạch Thái Bưởi vào Thanh Hoá, các cụ nhà mình vào mộ phu, tuyển người khai thác gỗ cho cụ Bưởi làm tà vẹt đường sắt Nam Bắc. Mãi sau này cả làng mới chuyển lại về quê. Cái trường cấp 1 đầu tiên mình học chính là ở nơi ấy, trường toàn con cháu trong làng, toàn nói giọng Bắc, chả mấy người nói tiếng địa phương.

Mẹ vào lớp, mình bị dí vào ngồi trong một lớp 1 của bà chị họ. Mẹ bảo cho ngồi nhờ thôi, không cần dạy dỗ gì đâu. Ngày nào cũng thế, mình ngồi ké ở cái lớp ấy, chả sách vở, phấn bảng gì. Cuối năm, mẹ chuẩn bị hồ sơ cho mình đi học chính thức, thì bà chị họ bảo: “Thím ơi, không phải cho em học lại đâu, nó học giỏi nhất lớp cháu đấy.” Thế là mình qua lớp 1 nhẹ hều, và chả có cảm giác gì về cái gọi là “cô giáo”.

Lớp 2 mình ở nhà, vì nhà chuyển về thành phố, mẹ thấy đi học bất tiện hơn ở nhà, nên cho mình ở nhà. Cả năm lớp 2, mình đi bắt chuồn chuồn, cởi trần chơi ô ăn quan với bọn con trai trong xóm. Mùa hè, mẹ nghỉ hè về nhà, thấy một đám trẻ con chạy lốc nhốc đầy sân, nhìn mãi không nhận ra đứa nào là con mình. Mình đứng lẫn trong đám trẻ con đen nhẻm, đánh mỗi cái quần đùi hoa, cởi trần, tóc đỏ hoe vì cháy nắng. Mẹ ngồi bệt xuống hè khóc, bắt đền bố để mình trông ra nông nỗi đấy. Và tất nhiên trong suốt năm đó mình cũng không hiểu khái niệm thế nào là “cô giáo”.

Từ đó cho đến hết lớp 4, khái niệm cô giáo càng hết sức nhạt nhoà, vì chỉ nhớ mỗi cô giáo mẹ thôi. Hè nào mẹ cũng chỉ mất 1 tháng để dạy mình học xong sạch các kiểu sách giáo khoa của năm đấy, thành ra đi học toàn ngồi ngáp vặt. Bây giờ đang ngồi cố hình dung ra các cô giáo ở cái trường cấp 1 gần nhà nhưng kỳ lạ là không tài nào nhớ nổi một ai.

Lớp 5, tự dưng mình bị nhét đi thi đội tuyển Toán, rồi thi nốt cả đội tuyển Văn. Thế quái nào mà lớp Văn thiếu người, rồi mình bị dí vào lớp Văn. Thế là học chuyên Văn từ đấy. Từ đây mình bắt đầu biết rằng mình có một người thầy.

Thầy già lắm, phải ngoài 50. Dạy trẻ con mà thầy toàn nói những chuyện trên trời, rồi thầy bắt làm thơ, suốt ngày thầy giễu cô chủ nhiệm, mặc dù lớp chuyên Văn nhưng cô chủ nhiệm lại là giáo viên Toán. Ở cái lớp đấy, mình bắt đầu có những đứa bạn mà nó đeo đuổi mình suốt quãng đời đi học còn lại cho tới tận lúc tốt nghiệp đại học. Hạt mầm văn chương bị gieo vào người mình từ đây, mặc dù trước đó thật ra nó đã được gieo từ bà chị gái ruột vô cùng tài hoa của mình, mà tài năng không rơi đúng thời, đúng chỗ, nên bây giờ biến tướng thành tài đếm tiền, tính nhẩm không cần máy, lẻ đến hàng đơn vị kể cả tiền tỷ mà không bao giờ nhầm, trong két tiền kiểu gì cũng giấu một cuốn tiểu thuyết đang viết dở. Vì cái bài văn bà ý làm hộ cho mình bịa chuyện nhặt hoa bưởi về đun nước cho mẹ gội đầu mà mình bị xô sấp vào đội tuyển Văn.

Lại nói về thầy mình, người thầy đúng nghĩa đầu tiên của mình, tài hoa và tính cách ngất ngưởng, mình bắt đầu bị nhiễm cái ngất ngưởng từ đấy, còn cái tài hoa thì chả hưởng được mấy. Hồi này mình cũng có thêm vài người nữa dạy dỗ, nhưng hình như mình cũng không nhớ gì hết, ngoài cái tên, kể cả có một giáo viên dạy mình mấy tháng hồi ở tập trung luyện thi đội tuyển quốc gia, tối nào cũng bắt mấy đứa trẻ con bọn mình cầm lông mày giật giật cho dễ ngủ.

Hồi cấp 2 của mình trôi qua ở một trường điểm quốc gia, cũng là chuyên Văn nốt, cô giáo dạy Văn, nhưng chỉn chu, nghiêm khắc, không hợp với mình mấy, và đặc biệt ngoài sách giáo khoa ra thì chẳng khuyến khích mình đọc thêm cái gì, cho nên thời cấp 2 trôi qua với nhiều kỷ niệm nghĩ đến rất khó chịu, mặc dù cô chẳng làm gì khiến mình ghét. Năm nào cũng bị quàng vào cổ cái mốc và cái thành tích học sinh giỏi toàn diện, nó làm cho mình cứ tròn vo vo như quả trứng. Năm lớp 8, kỳ I biểu tình bằng cách học sa sút hẳn, bố phát điên. Cuối cùng lại phải tròn vo vo lại theo cái mác giỏi toàn diện cho gia đình và xã hội đỡ hục hặc với mình.

Lớp 9, mặc dù là cấp II, nhưng lại được nhấc bổng lên trường cấp III để học. Ở đây mình gặp người thầy thứ 2 của mình. Trong lần gặp mặt đầu tiên đã bị thầy sỉ nhục, học gì đến hết cấp II rồi mà không biết đến mùi thư viện, từ giờ hàng ngày lên thư viện cắm cổ vào mà đọc cho tôi nhờ nhá. Nói chung mình đọc tiểu thuyết Mùa Tôm của Ấn Độ từ lúc mình học lớp 4, và hàng tỉ tiểu thuyết khác mà bà chị gái giờ thích đếm tiền của mình ăn trộm từ nhà in Ba Đình về, nhưng mà bị thầy sỉ nhục cũng thấy nhục phết. Từ đó cuộc đời bắt đầu gắn với cái thẻ thư viện, như là một vật bất ly thân, và là cái thẻ quý giá nhất cho đến lúc được cầm cái thẻ… tín dụng.

Thầy dạy mình từ lớp 9 đến lớp 12. Bốn năm, bao nhiêu là cái ấm ức tức tưởi. Có lúc mình và một đứa bạn vì câu thầy chửi mà còn nghĩ đến chuyện tự tử. Bố đẻ của mình thì có lúc cáu tiết bảo với mẹ mình: “Tôi là bố nó hay ông Khôi là bố nó!”. Mọi thứ thầy nói ra đều là tôn giáo với mình. Thầy vừa tài hoa, tinh tế, vừa ngang tàng, vừa uyên bác, vừa… cùn. Về sau, trong người mình hội đủ gần hết tính tình của thầy. Cái tư duy ấy, tinh thần ấy, cốt cách ấy, ngấm vào mình trong suốt 4 năm cực kỳ quan trọng ở độ tuổi định hình tinh thần, nhân cách, thiên hướng phát triển của mình.

Cũng bởi vì mức độ ảnh hưởng quá nặng nề (không phải chỉ với mỗi mình đâu, hình như đứa học trò nào của thầy cũng bị ảnh hưởng không ít thì nhiều), và cái tình cảm mà thầy dành cho mình quá lớn, mà 4 năm đại học sau đó của mình cực kỳ nhạt nhẽo. Nhiều lúc mình cảm giác như không hề học đại học. Người thầy lớn nhất thời đại học của mình chính là cái Thư viện Quốc Gia. Còn những người đến giảng đường và nói vào một cái micro cho mình nghe, mình chẳng có tí cảm giác nào về cái gọi là mối quan hệ thầy – trò. Người duy nhất tạo cho mình cảm giác đấy, lại là người dạy mình vô cùng ít, hình như được đâu 1 – 2 buổi, là bố của Đỗ Đức Hoàng (VTV1) bây giờ. Ngày đầu mình nhập trường, mình thuộc khoa Báo, nhưng khoa Sử thiếu người, mình bị bắt cóc sang đấy. Mình tức tưởi chạy về khoa Báo, gặp ngay thầy Chỉnh, mách với thầy. Nếu hôm đó người mình gặp không phải là thầy Chỉnh, chắc cuộc đời mình đã trôi tuột béng sang khoa Sử rồi không biết nó trôi đi đâu về đâu nữa. Thế thôi, coi như 4 năm đại học mình thất học. May mà có tình bạn bè và nhiều cái tình trong 4 năm đó kéo lại, không thì mình cũng quên béng mất cái quãng đời cũng gắn với học hành mang tên sinh viên.

Kể ra thì còn nhiều người dạy cho mình các kiểu các thứ lắm, nhưng quái lạ mỗi khi nhớ lại mình chỉ thấy mình có nhỡn hai người thầy. Thật ra là ba. Người dạy chữ cho mình, không ai khác là mẹ. Mẹ dạy cho mình bảng chữ cái, cộng trừ, và tất cả những thứ cần thiết để mình có thể đủ dùng mà đi học các thứ khác cần đến sách vở sau này. Còn 2 người hình thành con người tinh thần, nhân sinh quan, thế giới quan, các kiểu quan của mình là thầy lớp 5 và thầy dạy 4 năm cấp ba.

Nhưng mà thật bất công, mẹ chưa bao giờ nhận được một bông hoa hay bất kỳ lời chúc nào nhân ngày 20/11 từ mình. Mẹ đầy rãy học sinh, nhà đầy hoa, chắc mẹ chả cần đến mình. Nên suốt ngần đấy năm mình thành một đứa học trò thất lễ.

Thầy lớp 5 của mình, bao năm trôi qua rồi, không còn liên lạc với thầy nữa, không biết giờ thầy còn hay mất. Hôm nay mình già, bắt đầu thấy ân hận vì đã không tìm đến thầy trong ngần ấy năm.

Ngày mai mình dự định rủ mấy đứa bạn học cấp 3, đón thầy của mình đi ăn, đi chơi và chẳng biết dự định có thành không. Già rồi, lớn rồi, nghĩ lại những thứ “tôn giáo” ngày xưa nhìn thấy ở thầy, nhiều lúc cũng buồn cười phết. Buồn cười nhất là ngày xưa thầy bắt mình làm những bài nghị luận khó nuốt, thầy không ưng ý, mình cãi nhiều, thầy bắt làm đi làm lại 5 – 6 lần. Hôm thi quốc gia năm lớp 12, về nhà bảo thầy chọn đề nghị luận, bị mắng cho tơi tả. Thầy sợ làm nghị luận thì không có giải cao. Nhưng may mà cuối cùng không làm thầy thất vọng. Thế mà đến lúc tuột ra khỏi vòng tay của thầy, vác về mấy cuốn tiểu thuyết hiện đại, rồi các kiểu tiểu luận mới về tiểu thuyết cho thầy đọc, thầy kêu nhức đầu, tôi già rồi không tiêu hoá nổi. Hoá ra ngày xưa thầy chỉ doạ ma mình thôi. Hihi…

Bây giờ thầy đã đoàn tụ với gia đình ở Hà Nội rồi. Mỗi năm 20/11 mình không cảm thấy tủi thân và trống tênh như hồi xưa nữa, cái hồi mà cả thiên hạ nô nức đi chúc mừng thầy cô giáo, mình chả có ai mà tìm đến ngoài một cú điện thoại, cứ cảm giác mình như đứa thất học.

Mong gặp thầy ngày mai.

Mình nói chuyện gì khi mình nói chuyện mình

Và cuối cùng thì ngoài kia trời đang mưa. Mưa một cách nồng nhiệt, được cổ vũ bằng hàng tràng sấm đì đoành, rổn rảng y như một doanh trại pháo binh ven đô đang thả sức nổ pháo vào bầu trời thành phố. Mưa, và pháo binh tập trận.

Viết nhật ký, mà không, viết blog vào một buổi sáng thứ Hai hình như là một điều không bình thường, ở cả hai chữ Nhật ký và Thứ Hai. Vì lâu lắm rồi không viết một cái gì đó có thể đại khái gọi là nhật ký. Vẫn tin tuyệt đỉnh vào một nhận xét tuyệt đỉnh của ai đó, rằng những kẻ chăm chỉ viết nhật ký là những kẻ nắm chỉ số tự vẫn cao nhất. Đã lâu lắm rồi, kể từ cái hồi chỉ số tự vẫn còn khá cao, giờ đây lại bắt gặp mình đang làm cái việc giúp chỉ số này (về mặt nguyên tắc) tăng một cách đáng kể. Nhưng đó chỉ là về mặt nguyên tắc, còn hành vi ngồi kỳ cạch viết vào giữa một buổi sáng thứ Hai này không liên quan gì đến chuyện tự vẫn, mà như một hối thúc đến hồi mệt mỏi. Như một đứa bé đến kỳ đã chán ngán với thành bụng tối tăm và thứ ánh sáng đỏ quạch nhìn thấy được qua nhau thai, đã muốn phá bung cái màn bùng nhùng đỏ và chật chội ấy để tận mắt nhìn thấy ánh sáng và khí trời. Như tất thảy mọi thứ đã đến lúc, đến kỳ trên thế gian này. Cơn khát được viết ra một thứ gì đó, hay là tất cả những thứ đang bị nhốt chặt trong đầu, đến mức sắp nhũn ra, chảy ra, đã khiến sáng thứ Hai không có điều kiện được diễn ra theo trật tự như thông lệ bằng họp hành, báo cáo…, mà thành một buổi sáng mưa đi kèm với pháo binh.

Tóm lại là nhu cầu được viết. Được viết ra một cái gì đó, bất kể là cái gì, có thể gọi là nhật ký, là một blog post, là bất kỳ một dạng có thể gọi tên nào, nhưng đều chỉ có duy nhất một mục đích là được diễn đạt một cái gì đó trong đầu ra thành chữ. Thật là tệ hại! Một người sống vì chữ nghĩa, sống bằng chữ nghĩa, và phần lớn cuộc đời loay hoay nghĩ về nó, nhưng cuối cùng lại phải đấu tranh một cách thống khổ hàng ngày với bản thân là làm thế nào để đừng viết.

Cuộc đấu tranh này từng thất bại một lần, vào những năm cuối thập kỷ 90 và đầu những năm 2000. Những năm đó, bằng một nỗ lực chưa thể gọi là phi thường nhưng khá đáng kể, tự biến mình từ một kẻ có chỉ số tự vẫn cao, trở thành một người có chỉ số bình thường ở mức trung bình. Khi chỉ số tự vẫn tự chết đi, thì chỉ số bình thường sẽ ngày một cao lên, cho tới mức nó đạt tới ngưỡng trung bình khá, thậm chí là khá. Lúc đó thì, chưa hẳn là bi kịch, nhưng một kiểu hoàn cảnh trớ trêu thực sự nảy sinh, đối với một kẻ mới chỉ quen với cuộc sống xoay quanh những con chữ.

Cuộc đấu tranh đó đã thất bại thảm hại, chỉ số bình thường bị trả giá bằng những đau đớn về mặt tâm hồn, ở khía cạnh quan hệ yêu đương, cuộc sống, nhưng bù lại tâm hồn, với những chỉ số riêng của nó, lại được giải tỏa và bổ sung những nguồn năng lượng đáng kể. Đó là khi một cậu bạn, như bị một kẻ từ trên cao xúi giục, rỉ vào tai rằng: “Trong con người chị đã có một Carmen rồi, dù chị có tắt nhạc đi thì cô nàng vẫn nhảy, dù chị có ru cô ta ngủ thì một ngày kia cô ấy cũng sẽ choàng tỉnh dậy. Và khi đó, có nhạc nhẽo hay không, cô ấy vẫn nhảy múa. Và điệu múa khi không nhạc đó nó mới thực sự là điên cuồng.” Tất nhiên, cậu bạn đó không hoàn toàn nói như vậy, nhưng ý nghĩa của những gì cậu bạn đã rỉ vào tai thì tuyệt đối trọn vẹn là như thế.

Và cuộc đấu tranh đã thất bại thảm hại. Với sự ra đời của bốn chương năm 2001, và bỏ lửng luôn ở đó, khi chỉ số bình thường, một lẫn nữa lại có cơ hội trỗi dậy. Và lần đó, nó trỗi dậy khá lâu, với một sức sống dẻo dai, được bổ trợ bằng những trợ thủ mang tên hoàn cảnh, tiền bạc, gia đình, con cái và rất nhiều cái mác dấm dớ khác. Nhạc đã tắt. Đĩa than đã ra khỏi máy quay đĩa. Kim đã hỏng. Thứ được sinh ra để làm nhiệm vụ hát hỏng đã dùng thời gian để tự hủy hoại thiên chức của nó (cứ cho là nó thực sự có thiên chức đó). Nhưng không tránh khỏi được cái ngày đứa con gái ngủ bên cạnh cái máy hát hỏng bừng tỉnh và bắt đầu nhảy múa.

Lần này là cách đây chừng 2 tháng. Lần trước, cô nàng choàng tỉnh sau khi mình đọc “The Catcher in the Rye” (Bắt trẻ đồng xanh) của J. D. Salinger, mà nhân vật chính mới 17 tuổi. Lần này, cô nàng ngủ bớt mê mệt hơn nên liên hồi tỉnh giấc. Là khi phát giác ra “Những ngã tư và những cột đèn” của Trần Dần mà nhân vật chính mới 23 tuổi, là khi mải miết đọc “Suối nguồn” của Ayn Rand hay trong suốt khi ngâm ngợi lại toàn bộ Murakami – “Rừng Nauy”, “Phía Nam biên giới, Phía Tây mặt trời”, “Ngầm”, “Biên niên ký chim vặt giây cót”, “Người tình Sputnik”, “Ở xứ sở diệu kỳ tàn bạo và chốn tận cùng thế giới”. Và đặc biệt, “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ.” Hay là khi đối diện lại với Jaromil, Jan Mark (tên nhân vật) của Milan Kundera và sự kinh ngạc cứ lần hồi lớn lên vào mỗi lần đọc lại “Kẻ xa lạ” của Albert Camus

Sáng ngủ dậy, trời đục như khói. Chồng không tin vào mắt đẩy cửa sổ thò tay ra ngoài hy vọng mưa sẽ chấm lên bàn tay. Nhưng không có giọt mưa nào cả. Mùa thu đã bắt đầu. Xỏ vào chân đôi tất đen ngắn đến mắt cá, xỏ tiếp vào đôi giày thể thao trắng. Xỏ quai của cái bình đựng nước màu xanh biển sâu vào ngón tay, rảo thật nhanh ra thang máy rồi xuống hầm. Chưa kịp quen với ý nghĩ đã là mùa thu, nên không buồn kéo cửa kính xuống để xem heo may năm nay có gì mới. Hai vợ chồng đến sân tập.

Thầy giáo dạy tennis chưa tới. Không nhớ hôm nay là buổi tập thứ bao nhiêu đã trải qua, chỉ có thể tính chừng hai mươi buổi nữa, nếu suôn sẻ, thì sẽ không còn cơ hội ra sân tập mỗi sáng, để tập trung thời gian và sức khỏe cho một việc hệ trọng khác. Trong tất cả những lần thầy huấn luyện đến muộn, trong lúc chồng co giãn các cơ để chuẩn bị cho ít nhất 30 phút không nghỉ tập quả trái, quả phải, đỡ bóng trên không và làm quen với một số động tác khó khác, thì mình thường ngồi ngái ngủ trên ghế và ước có thể nằm xuống ngủ tiếp. Nhưng sáng nào cũng vậy, khoảng trời còn lộ ra phía sau dãy nhà tập thể cũ bên cạnh sân bóng lúc nào cũng có một lũ mây chạy qua. Hôm nắng sớm thì mây vàng, mây hồng. Hôm âm u thì mây đen. Có lúc thì mây đen như một mẹ già khó tính nằm bên dưới, kèm cô con gái mây hồng mơn mởn đang tít mít theo gió phía trên. Hôm nay vẫn là một lũ mây, nhưng không hồng cũng không đen. Một thứ mây mùa thu. Và dù là mây nào, thì chúng cũng đặc biệt làm mình chú ý tới mức tỉnh ngủ.

Và vào đúng lúc cơn tỉnh ngủ nói lời chào buổi sáng, thì thầy huấn luyện sẽ xuất hiện. Đó là một cậu thanh niên rắn rỏi và nhỏ bé. Bắp chân của cậu có lẽ chỉ bằng cánh tay của một người vạm vỡ, nhưng những động tác đánh bóng của cậu thì hoàn hảo. Và qua chừng ấy buổi tập, có thể nói cậu là một giáo viên không hề tồi, có thể biến một kẻ một ngàn lần từ chối môn tennis và một ngàn lần tay không cầm nổi vợt, giờ đã có thể đánh được quả phải, quả trái và chạy liên tục trong vòng tối thiểu 20 phút.

Trong lúc chồng và thầy huấn luyện chuyện trò bằng những pha giao bóng và những màn không qua lưới thì mình bắt đầu chạy bộ. Chưa bao giờ suy tư nhiều về chạy bộ, ngay cả lúc ra khỏi nhà vào mỗi sáng, chạy (mà đúng hơn là đi bộ) hai vòng quanh hai cái hồ nhân tạo có rất nhiều liễu rủ xanh, bằng lăng nở tím và phượng rụng đỏ, thì cũng chưa một lần suy tư nhiều về chạy bộ. Thật đúng lúc là lại đọc lại Murakami và “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” vào ngay lúc này. Mất tới 2 tuần để đọc lại. Lúc nào cũng mang quyển sách trong túi đeo vai và giở ra đọc bất kỳ khi nào có cơ hội. Nhưng cũng mất tới 2 tuần để kết thúc. Và kể từ lúc bắt đầu chạy bộ lại cùng Murakami đó, mỗi ngày đến sân tennis lại có những suy tư khác. Nếu Murakami đạt tới trạng thái rỗng không mỗi khi chạy bộ, thì mình lại đầy ưu tư mỗi lần ngồi trên sân tennis giữa lúc chờ đến lượt. Tất nhiên so sánh này hoàn toàn khập khiễng. Bởi vì trạng thái gần như rỗng không chỉ đạt được khi người ta vận động đến một mức nào đó, mà Murakami gọi là một trạng thái “thâm trầm, thậm chí là thiền định”. Còn mình hoàn toàn không vận động, mà ngồi giữa cái vận động của người khác, và ngẫm về những thứ đang biến đổi hàng ngày như đám mây bay qua khoảng sân hay mặt đường khô cong như một giờ trước chưa hề có một cơn mưa xối xả.

Trong những cơn trầm mặc đó, thường ít có những gương mặt vui và chỉ là những nhăn nheo, sù sì, thô ráp. Thường là những thứ làm cho chân mày trĩu xuống và mắt thì trũng sâu. Rõ ràng là những cơn trầm mặc có hại cho sức khỏe. Ở đâu đó người ta có nói: “Kỷ niệm hạnh phúc không còn là hạnh phúc, kỷ niệm đau khổ là đau khổ khôn nguôi.” Những ai đạt tới trang thái suy tư về những điều đã qua với hoàn toàn nhẹ nhõm và bình an, đó là người đã gần chạm tới cái hoàn thiện. Giữa độ tuổi ba mươi, hiếm ai dám nhận mình đã chạm tới cái ngưỡng ấy. Và những cơn suy tư cứ tiếp tục ngập tràn với những nỗi muộn phiền mênh mông. Cho tới khi nỗi hối thúc đến hồi mệt mỏi lại được tiếp sức bằng sự dẻo dai trong triết lý của một người chạy bộ, khiến cho mọi thứ muộn phiền bỗng trở nên vô nghĩa, và một thứ hối thúc khác lại đến. Thứ hối thúc được chạm tới cái hoàn thiện, tới cái nhẹ nhõm và bình an.

Và nó không gì khác hơn là việc ngồi nghe mưa và sấm đì đoàng như pháo binh tập trận. Là nhìn bầu trời một nửa vàng rờ rỡ và nửa còn lại mây đen ngút ngàn như phút giây khởi đầu của ngày tận thế. Là khi gạt lại hết mọi thứ, để chỉ duy nhất một thứ thôi, thực sự bắt đầu.

Cuối cùng thì những dòng này sẽ được publish dưới dạng một blog post. Nó sẽ không giúp gì cho ai, kể cả là nó có giúp gì cho ai, thì điều đó đâu có quan trọng gì. Quan trọng là mình hiểu được “Mình Nói Chuyện Gì Khi Mình Nói Chuyện Mình”! (Mượn của cả Raymond Carver và Murakami).

Hoa và Mưa sáng nay

Tôi nghiện phim Hàn Quốc

Hôm qua, từ lúc chuẩn bị ra cho tới lúc ra khỏi toilet, lại âm ỉ suy ngẫm về một sự kiện nhạt nhẽo trong đời, là dạo này, khoảng một hai năm nay, mình bỗng đâm ra nghiện phim Hàn Quốc.

Lúc chiều, nhìn trên news feed của bạn bè, thấy lão bạn tâm giao một thời ngày mai lên báo trực tuyến về phim ảnh.

Bây giờ, ngoài kia trời đang mưa, và trong này đang nghĩ xem thực sự hôm nay mình mong đợi điều gì. Hóa ra, đang đợi hết ngày, về nhà, chờ 22h đến để xem phim Hàn Quốc.

Nhớ vài năm trước, nhất là khoảng chục năm trước, mọi người hè nhau dè bỉu những người nghiện phim Hàn Quốc. Cái nhận xét phổ biến mà ai cũng nghĩ nó là của mình, và thường nói ra rập khuôn một cách sắc xảo đại ý phim Hàn Quốc chỉ toàn máu trắng, tình tay ba, thù này phải trả đến muôn đời…, phim nào cũng như phim nào, rồi nhân vật chính sau khi toại nguyện với tình yêu thì lại phải chết vì ung thu máu. Rồi bẵng đi một thời gian, hình như người Hàn Quốc rất để tâm đến các comment của khán giả Việt Nam, nên phim bắt đầu ít máu trắng hơn, thỉnh thoảng vẫn có oán thù, tình vẫn tay ba, thậm chí tay tư… Không biết những người mười năm trước sắc xảo rập khuôn chỉ trích phim Hàn Quốc giờ thế nào. Mình thì mỗi ngày một nghiện phim Hàn Quốc.

Chả phải vì mình không xem mấy thứ như “Black Swan” hay “127 Hours” hay “Triệu phú ổ chuột” hay kể cả là “Fawlty Towers”. Nhưng mà mình cứ thích phim Hàn Quốc. Hôm qua. Trong lúc chuẩn bị ra khỏi toilet. Mình đã nghĩ. Và muốn tạm liệt kê ra mấy lý do vì sao mình lại nghiện phim Hàn Quốc.

Vì mình đã tốt nghiệp phổ thông trung học được 16 năm, kể từ đó đến giờ hầu như không có ai răn dạy đạo lý cho mình. Trường đại học là nơi người ta ít dạy đạo lý nhất. 4 năm học đại học, ngoài trốn tiết, chơi phỏm, và ngồi lì ở thư viện quốc gia, mình không thấy ai túm lấy mình để dạy đạo lý. Và cũng chả có ai tâm sự với mình về mấy thứ giá trị nhân văn hay những cái mà người thầy thời phổ thông của mình rất dày công gieo trồng vào trong não mình kiểu “cái đẹp cứu chuộc thế giới”.

Vì mình đã thoát ly khỏi gia đình từ lâu, và trong con mắt của cha mẹ thì việc dạy dỗ mình giờ là thừa rồi, chỗ các cụ đã dạy mình đủ dùng cho cả đời con mình rồi, nên lâu lắm các cụ cũng không tâm sự gì với mình về mấy cái lẽ ở đời hay mấy cái đạo ở đời.

Vì mình bây giờ đã có con, con mình ở cái tuổi đặt ra những câu hỏi kiểu “vì sao yêu nhau lại phải hôn nhau?” Hay đưa ra những tuyên ngôn kiểu: “Không có mẹ nào tuyệt bằng mẹ này của con cả!” Hay: “Mẹ ơi có phải vô cùng vô tận cộng với vô cùng vô tận vẫn là vô cùng vô tận không? Con yêu mẹ bằng vô cùng vô tận…”

Vì mấy cái vì đó, mình đâm ra nghiện phim Hàn Quốc.

Vì hóa ra, xung quanh mình bây giờ, những thứ có thể giúp cho mình thấy các giá trị của một thứ tình cảm mong manh, yếu đuối, của những cái nhân văn, những cái sến, những cái lãng mạn, những giá trị mà trước đây mình được dạy, được nhồi nhét, được học, được tâm sự… mình chỉ có thể tìm được trong phim Hàn Quốc. 16 năm nay mình bị bỏ mặc. Vì mình đã thành người trưởng thành. Mà người trưởng thành thì không ai còn buồn dạy dỗ nữa. Người trưởng thành thì phải tự dạy dỗ mình, và dạy dỗ người khác. Nhưng một người trưởng thành thì đầy dãy bận tâm, đầy dãy toan tính, đầy dãy lo lắng hơn là việc dạy dỗ mình.

Xem phim Hàn Quốc, bỗng dưng thấy được thỏa cơn khát được dạy dỗ, được nuôi cấy hàng ngày những cảm xúc tốt, những cảm xúc sến, những thứ mỗi ngày đang lần mòn hao kiệt trong từng tế bào của mình. Nên bỗng dưng vui mừng vì nhận ra bản thân đang nghiện phim Hàn Quốc.

Những người rập khuôn sắc xảo, sẽ bảo phim Hàn Quốc nhân vật hay ỡm ờ rối rắm, mâu thuẫn nảy sinh vì mấy cái đứa cứ hay ỡm ờ, rồi tình tiết thì hay đi quá… Đôi lúc cố tình bươi móc thì mình cũng thấy đại loại những thứ như thế.

Còn hàng ngày mỗi tối, mình vẫn dán mắt vào màn hình, để xem cái cách mà một người mẹ quan tâm đến con, đến cái lễ phép của người nhỏ với người lớn, đến thứ tình cảm gia đình ấm áp mà hầu như phim nào cũng có, đến những cử chỉ đạo đức, khiêm nhường hay những thứ vừa hài hước vừa chân thực… Nhạt thế thôi, nhưng mình thích.

Dạo này mình xem nhiều đến nỗi cũng thuộc cách người Hàn Quốc xây dựng nhân vật và tình huống, cũng thuộc cách ví von, đối thoại, cũng thuộc cách thể hiện cảm xúc… Xem sang phim sau lại quên quên phim trước. Nhưng hễ có là lại xem. Một ngày bình thường như hôm nay, lại muốn về nhà tắm táp tinh tươm, thảnh thơi nằm trên sô pha, chờ đến 22h để lại khóc khóc cười cười với mấy anh mấy cô Ưn Chê, Kang Chê…

Ngày mai bạn mình chém gió về phim ảnh. Bạn mình tinh nói chuyện Trần Anh Hùng, Trương Nghệ Mưu… Mình thì đang trong cơn phim Hàn Quốc. Tưởng tượng từ mai không có phim Hàn Quốc để xem nữa. Buồn phết nhỉ.

Phim “Bốn chàng quý tử”

Lòng tôi hẹp khi lượng đời quá rộng…

Hai tuần trước, hội học sinh cấp ba của tôi tụ họp, nhờ một cái Fan Page của Facebook. Trong số những người tới dự, già hơn tôi chỉ có một, còn trẻ hơn tôi thì quá nhiều. Sau rất nhiều giờ blah blah về những chuyện trường xưa lớp cũ và những dự định cỏn con, chúng tôi ra quán nhậu. Mấy giờ ngồi nói cho người khác nghe trong mù mịt khói thuốc không đem lại được gì nhiều cho tôi bằng mấy giờ ngồi nghe người khác nói trong nồng nàn men bia.

Tại bàn nhậu hôm ấy, tôi may mắn được ngồi gần một em dưới tôi một khóa, cũng là dân chuyên văn, giờ đang là luật sư. Bia vào thì lời ra. Nhưng lần này không phải là lời của tôi, mà những gì em gái nọ tình cờ kể, khiến tôi có cơ hội để nhìn lại mình. Ra trường sau tôi một năm, là luật sư của Đoàn LS Hà Nội, có một con gái 8 tuổi và hai đứa sinh đôi 3 tuổi, một trai một gái, em tự nhận là mình có số được “nhờ chồng”, vì mặc dù một nách ba con nhưng suốt ngày trên từng cây số, ít thời gian ở nhà, nhưng chồng rất thông cảm và ủng hộ. Tôi rất tò mò về những việc cứ khiến em phải “trên từng cây số”, chắc là phải làm ăn lớn lắm. Hóa ra em mải mê đi làm từ thiện. Tôi hỏi: Em đi làm cho tổ chức nào hay có người cho em tiền để làm? Em bảo: Em thích thì làm thôi chị ạ, chẳng có ai cho tiền để làm cả, mình thích thì mình làm thôi, càng làm càng say càng muốn đi nhiều. Em kể một dự án từ thiện mà ngay ngày hôm sau em lên đường là một dự án giúp bà con dân tộc nuôi dê ở Huyện Na Rì, Bắc Cạn (nếu tôi nhớ không nhầm). Em kể: Bọn em lên cho bà con tiền mua dê nái về nuôi, mỗi một lứa dê nái đẻ ra, bọn em lấy lại ba con, đem cho hộ khác. Em lên đấy liên tục để kiểm tra chuồng dê của bà con và đem dê đến cho các hộ mới. Bọn em toàn tự đi, thỉnh thoảng đi nhờ được xe, không thì đi xe khách.

Tôi nghe mà không tin vào tai mình lắm, bằng một quán tính ích kỷ và nghi ngờ một cách thâm căn cố đế, tôi mặc nhiên không tin vào tai mình. Nhưng bữa bia đó kéo dài đến 11 giờ đêm. Em gái đó ngồi với chúng tôi đến gần 10h thì về, vì em bảo: đã đến giờ em phải về làm bà mẹ nhân dân. Suốt trong thời gian đó, tôi đã củng cố và gỡ bỏ mối nghi ngờ của mình bằng rất nhiều câu hỏi. Và càng hỏi càng thấy khó thở ở ngực, với một cảm giác mà trước đây chưa bao giờ có. Một cảm giác coi thường bản thân.

Cảm giác hiếm hoi đó không tồn tại lâu, trong cái con người còn quá lạ lẫm với những chuyện như tôi vừa kể, thì một tuần sau đó, cảm giác này lại trỗi dậy, khi tôi tới đón chị bạn thân của tôi vào một buổi tối khi chị tan sở. Bạn của tôi làm việc trong một tập đoàn lớn nhất nhì nước mình, việc của chị toàn dính đến tiền nong. Chắc có nói bạn cũng không thể hình dung hết một ngày bao nhiêu tiền chảy ra chảy vào cái phòng làm việc của chị. Mới đây, chị thôi không ngồi như một con chuột trong cái chĩnh vàng đó nữa, mà chuyển qua bộ phận khác của tập đoàn. Cũng là một bộ phận tiêu tiền, nhưng lần này việc tiêu tiền đem đến cho chị một không khí khác. Mấy tháng qua tôi không gặp chị, nên lúc gặp chị thấy rõ chị phải sút đi đến 5 – 6 cân thịt.

Đưa chị về nhà lúc 6h, nhưng tôi đã ngồi tới 8h giờ để nghe chỉ kể về công việc. Mỗi năm, chị được giao cho một cơ số tỷ đồng để giúp đỡ người nghèo và người tàn tật. Tôi nghĩ chị là người quá phù hợp cho vị trí công việc này. Vì chị là người công minh hiếm thấy. Hồi còn làm cùng với chị ở một dự án nhà nước, tôi đã chứng kiến nhiều lần chị gạt phăng những khoản chi ngoài luồng của các sếp như thế nào khi chị làm phòng tài chính. Tôi không biết sau này cái gì sẽ mua chuộc được chị, nhưng chắc chắn đó không phải là tiền.

Chị kể, suốt tháng vừa rồi chị lặn lội mấy tỉnh miền Trung, đến những nơi có thiên tai tàn phá để kiểm định hồ sơ của các hộ. Chị bảo có những lúc phát khóc. Thân gái dặm trường, ngồi sau xe máy của cán bộ địa phương, chở đi mấy chục cây số đất đỏ bụi mù, leo lên những nơi heo hút để xem tận mắt. Chị giơ tay ra dấu: Em đừng cho chồng chị biết, anh ấy mà biết vợ cực khổ như thế khéo không cho chị làm đâu.

Tôi hỏi: chị có nhất thiết phải làm việc này không? Chị bảo: chị chưa biết được, nhưng chị làm việc này được 6 tháng rồi, và chị vẫn đang mải mê với nó. Chị kể những lần chị đi vào viện huyết học để chụp ảnh các cháu bé phải phẫu thuật. Có những cháu khối u lớn hơn cả người, chị chụp ảnh xong thì gần như xỉu đi vì sợ quá. Tôi bảo chị dũng cảm quá, vì tôi biết chắc chắn là mình không làm được việc đó, hiếm khi tôi nhìn lâu được một người khuyết tật hay bệnh tật. Chị bảo quy trình ở chỗ chị là phải đi thẩm định, mang ảnh về và trình bày hoàn cảnh của đối tượng cứu trợ để các “sếp” duyệt. Nhưng không phải lúc nào cũng được duyệt ngay, không phải lúc nào người ta cũng tin ngay những bức ảnh chị chụp. Ông xã tôi ngồi cạnh tư vấn cho chị là lần sau mang máy quay đi thì hết nghi ngờ.

Chị có vẻ không để ý lắm mà mải mê nói về một cháu bé mắc chứng bệnh tai quái nào đó mà phải chịu mang trên người một khối u rất lớn, mỗi năm phải phẫu thuật một lần. Cháu bé rất bi quan về hoàn cảnh của mình, vì lo rằng chỉ được hỗ trợ phẫu thuật một lần thôi, còn các năm tiếp theo thì sẽ như thế nào. Chị quả quyết: cháu nhóm máu gì? AB cô ạ! Thế thì thế này nhé, mỗi năm cuộc phẫu thuật của cháu sẽ mất 8 triệu, cô cũng nhóm máu AB, cháu cứ yên tâm đến kỳ lên HN phẫu thuật đi, cô sẽ cho tiền để cháu mổ, còn máu của cháu cô sẽ cho.

Con mắt của tôi quá bé, nên có trợn lên thì người khác cũng khó mà phát hiện được, nhưng nếu chị để ý lúc đấy, chắc sẽ thấy nó sắp nhảy ra ngoài rồi. Chị không quá giàu. Và con số 8 triệu cũng không quá nhiều. Nhưng tôi thấy việc làm của chị quá lớn!

Sau hôm ở nhà chị về, tinh thần coi thường bản thân của tôi lại được củng cố thêm một lần nữa.

Hàng ngày tôi vẫn nghe trên tivi ra rả những chương trình từ thiện. Tôi đã từng tham gia rất nhiều chương trình làm từ thiện theo kiểu phong trào. Công ty của tôi cũng từng đóng góp miễn phí website cho các dự án từ thiện, cũng tham gia các chương trình nọ kia, nhưng tóm lại là phong trào. Chưa có lúc nào tôi tham gia vào từ thiện một cách thực tâm và tận tâm. Hàng ngày cũng nhìn thấy hoa hậu, người mẫu, doanh nhân làm từ thiện, nhiều lúc có cảm giác nhà nhà làm từ thiện, người người làm từ thiện, bỗng dưng mà sinh ra một phản ứng có điều kiện với hai chữ từ thiện.

Nhưng mấy tuần vừa qua làm tôi biến đổi nhiều quá. Tôi đang bị rơi vào tình cảnh tự chất vấn mình.

Tôi thế nào ư?

Tháng nào cũng ngập ngụa trong tiền. Không phải vì tôi quá nhiều tiền. Mà nỗi lo thường trực là tiền. Lúc không có tiền thì lo kiếm tiền. Có tiền thì lo tiêu tiền. Lúc nào cũng bị ám ảnh vật chất. Ô tô. Nhà cửa. Giày dép. Túi xách. Trang sức. Mỹ phẩm. Quán sá. Du lịch. Và thường trực vẫn thấy mình không đến nỗi bất hạnh nhưng cũng không sung sướng. Lúc nào cũng bị tiền nong và phần lớn những chuyện liên quan đến tiền nong cào cấu cắn xé.

Đã vậy, như là một công thức, tôi cũng hay chẹp miệng hay thở dài trước những người ngửa tay xin ăn, hay trước những người nghèo lâm trọng bệnh. Tôi cũng biết than thở khi nhìn thấy những người nghèo úp màn nằm chơ vơ phía sau tòa nhà dành cho bệnh nhân nghèo trong viện Bạch Mai. Tôi cũng biết ái ngại khi nhìn những đứa trẻ người dân tộc cứ chiều xuống lại ngồi ở bậc thềm xuống chợ Sapa khóc khản tiếng không biết vì đói hay vì nhớ mẹ. Tôi biết tất cả những điều ấy, như là một thứ công thức, buộc tôi những lúc đó chẹp miệng, thở dài.

Nhưng, tôi hiếm thấy mình thò tay vào túi móc ra 5 nghìn, 10 nghìn lẻ cho một đứa trẻ lang thang. Tôi hiếm khi bỏ vài đồng lẻ để mua một gói tăm cho người tàn tật, hay cho một bà cụ chưa đến nỗi già lắm vài đồng. Vì cũng là một thứ công thức, tôi hay nghi ngờ: không biết người kia có tàn tật thật không, bà cụ kia trông khỏe thế sao không làm gì mà ăn mà lại đi ăn xin. Tôi quên mất một điều là tự tôi phải làm việc tốt đã, còn việc giả vờ hay thành thật là việc của người khác, nhưng cảm giác không muốn mắc bẫy thiên hạ, không muốn bị lừa luôn lớn hơn nhiều mong muốn được tốt với ai đó.

Hóa ra, lâu nay tôi vốn thích cho những người lái taxi tiền thừa hơn là cho những đứa trẻ lang thang. Những người lái taxi có người nhận được tiền thì rối rít cảm ơn, nhưng nhiều người thì cố tìm ỉm đi chờ mình xuống xe. Nhưng tôi hình như không thấy tiếc những đồng lẻ, và nhiều khi không lẻ lắm đó, cho những người thừa sức khỏe để lao động và thường là mưa không đến đầu đó. Nhưng tôi lại bước cho nhanh qua hay gạt đi những bàn tay ngửa ra xin khi thấy tôi ngang qua trước mặt. Tôi làm ngơ trước những gương mặt lấm lem, những đứa bé hơn con tôi chỉ vài tuổi hay những cụ già bằng tuổi bố mẹ tôi. Tôi tiếc với họ một chút thời gian và thường là không có mong muốn hay thôi thúc rút ví ra cho họ vài đồng.

Đôi khi trong đời, chỉ là vì ta gấp gáp quá, ta mải miết quá để đi cho nhanh mà quên không chậm lại vài giây để tự tìm thấy cái vốn có, cái thiên hướng ở chính mình, để làm được những điều mà rất nhiều tiền, rất nhiều phù phiếm, rất nhiều cố gắng không mua lại nổi những thanh thản và rất nhiều thương mến.

Cả bốn người cùng khóc

(hay Nhật ký Vàng Anh không có hồi kết)

Trước tiên mình muốn xin lỗi bốn người chuẩn bị khóc dưới đây, vì không có ý cố tình mang chuyện riêng của người khác ra làm câu chuyện hầu thiên hạ, mà chỉ mong chia sẻ một mối đồng cảm.

Sáng nay tình cờ ba người nhà mình gồm hai thanh niên ngoài ba mươi tuổi và một nhi đồng thối tai ngồi ăn sáng tại một quán cà phê mang phong vị Sài Gòn tại phố X. Vì thói quen ngủ nướng mà chúng tôi không còn lấy một chỗ để ké chân bên trong cái quán dễ chịu hiếm hoi tại cái khu đang phát triển rất nóng này. Cũng vì thế mà run rủi cho chúng tôi ngồi vào ba chiếc ghế cuối cùng ngoài hiên, bên cạnh bốn người rất đặc biệt của buổi sáng.

Họ là hai cô bé 14 tuổi và hai bà mẹ chừng 40 tuổi. Tôi biết chắc tuổi của hai cô bé vì mẹ của một trong hai em có lúc đã nói “L, con đã 14 tuổi rồi…” Mặc dù không cố tình nghe lỏm chuyện, nhưng hai bà mẹ dường như cũng không có ý cố giấu không cho người ngồi gần nghe chuyện, hay thực ra là họ chẳng có tâm trí mà nghĩ tới việc người khác có nghe hay không.

Họ nói chuyện rất mạch lạc và chân thành. Đặc biệt là bà mẹ trông trẻ hơn. Thật khó tin, tôi vẫn chưa dám tin là ở Việt Nam mình có những phụ huynh đáng ngưỡng mộ như hai bà mẹ này. Họ đang ngồi trong một quán cà phê, đối diện với hai đứa con của mình, và giúp chúng vượt qua nỗi sợ, một lỗi lầm gì đó rất kinh khủng mà chúng mắc phải. Họ không cáu gắt, họ không cao giọng, họ cứ từ từ nói, từ từ thể hiện họ quan tâm thực sự tới hai cô bé như thế nào.

Nhưng chuyện cũng sẽ không đến mức khiến tôi phải ngồi ghi lại như thế này, nếu như người phụ nữ trẻ hơn không nói: Con ạ, ai cũng mắc phải sai lầm, vấn đề là mình phải biết nhìn nhận nó và vượt qua, mẹ và mẹ của con ngồi đây đều có thừa vị tha để cùng giúp con đứng dậy. Con hãy nhìn chị Hoàng Thùy Linh, chị ấy phạm phải một sai lầm khủng khiếp, mẹ không ủng hộ việc chị ấy làm, nhưng chị ấy thậm chí đã phải lên truyền hình và xin lỗi cả nước, nhưng rồi chị ấy thực sự đã vượt qua được sai lầm của mình và làm lại từ đầu. Lỗi lầm của con chưa đến mức ấy, nhưng con phải bình tĩnh và hai mẹ ở đây là để giúp con vượt qua.

Tôi không nghĩ là chuyện của hai cô bé này liên quan gì đó đến việc có thai, mặc dù hai người mẹ liên tục nói đến chuyện đưa cô bé đi khám bác sỹ. Cô bé ban đầu ngồi im lặng, rồi khóc nức nở, và nắm khư khư cái điện thoại trước mặt chờ tin nhắn của bố. Và khi bố cô bé gọi điện tới thì cô bé òa lên nức nở và tha thiết xin bố về nhà. Chuyện của họ có vẻ phức tạp hơn tôi có thể tưởng tượng. Và tôi thực sự không muốn tọc mạch thêm về họ. Chỉ biết đến lúc chúng tôi đứng dậy, người mẹ trẻ đã chuyển từ ghế cạnh tôi sang ngồi gần như ôm cô bé đang nức nở vào lòng, và cả bốn người họ cùng khóc.

Tôi cứ nghĩ mãi về chuyện Hoàng Thùy Linh mà chị ấy nói. Đã có biết bao người phản đối cái buổi lên sóng của Hoàng Thùy Linh, biết bao người ồn ào về lối sống của cô ấy sau này với những tin đồn như cô ấy đang cặp bồ với đại gia… Nhưng có lẽ tôi và một số ít người như người phụ nữ sáng nay, lại đồng cảm được với cái buổi mà cả nước cho là phản cảm ấy. Nếu tôi là Đỗ Thanh Hải, là Khải Hưng, có lẽ tôi cũng sẽ cho lên sóng buổi truyền hình đó và chấp nhận bị phản đối, vì thực tế, nó chỉ là điều nhỏ nhất mà một người lớn có thể làm để giúp một đứa trẻ. Và ít ra, hôm nay nó lại tiếp tục giúp được hai đứa trẻ này. Một sự việc nếu anh tiếp nhận nó một cách tiêu cực thì có thể nó đáng bị đem ra kiểm điểm, nhưng nếu anh nhìn nó một cách vị tha hơn, có thể nó lại là một liều thuốc tốt.

Dù bốn người sáng nay là ai, tôi cầu mong thực sự họ sẽ tìm được hướng giải quyết, và lúc nào họ cũng ở bên nhau để cùng vượt qua những ổ gà, ổ voi trong đời.

K+ = Không plus…

Nhân việc các bạn fan trung thành của Giải ngoại Hạng Anh đứng trước nguy cơ chầu rìa hoặc buộc phải trở thành khách hàng của Truyền hình số vệ tinh K+, xin post lại một số đoạn chat chit để mọi người tham khảo. (Định viết một post nghiêm chỉnh nhưng hình như với bạn K+ đến giờ phút này thì không xứng đáng tốn bất kỳ nỗ lực nghiêm chỉnh nào cho bạn ý, trừ việc mình đã nghiêm chỉnh nộp tiền.)

Lắp đặt K+ như thế nào?

(trả lời câu hỏi của bạn DangHuyenAnh – mẹ của bạn Booboo 4 tuổi)

Về lý thuyết thì là rất đơn giản em ạ. Em vào kplus.vn, gọi điện cho tổng đài, blah blah để hỏi han về dịch vụ và các gói cước (và tổng đài chắc chắn sẽ quên không dặn em là với đầu thu vệ tinh này tất cả các ti vi trong nhà sẽ chỉ được xem chung một kênh, tức là nếu BooBoo và Puppy chọn xem Play House Disney thì ba mẹ ông bà và các em cũng chỉ có mỗi lựa chọn đấy thôi).

Sau đó tổng đài sẽ tìm cho em địa chỉ và số điện thoại của đại lý gần em nhất, và tất nhiên là em vẫn phải thân chinh đi đến chứ không thể gọi cho người ta đến nhà em được. Sau khi em đến, họ không bắt em nộp tiền ngay, em cũng không phải điền vào bất kỳ loại giấy tờ nào trừ việc em để lại địa chỉ nhà và số điện thoại. Sau rất nhiều cú điện thoại từ sốt ruột sang sẵng giọng rồi là la làng lên, thì đại lý cũng sẽ đến lắp cho em sau vài lần thay đổi lịch từ sáng mai sang tối hôm nay. Em sẽ nhất quyết là em chỉ ở nhà tối hôm nay thôi còn không thì không hôm nào nữa, họ sẽ nhượng bộ em đến vào buổi tối thay vì cố tình lui em lại tới buổi sáng.

Sau một hồi kỳ cạch khoan 4 cái đinh để định vị cái chảo trên nóc nhà nhà em, họ sẽ đi xuống và họ bảo quên cái gì đó, rồi quên cái gì đó nữa. Rồi họ hứa hẹn em cứ yên tâm, sáng mai 8h bật lên là có ngay. Rồi sáng mai cả hai mẹ con em háo hức xuống nhà đúng 8h, bật lên: KHÔNG CÓ GÌ! Thế là kể từ 8h đến 9h30, em bỏ cả việc và con em chấp nhận đi học muộn để ngồi ở nhà canh cái tivi.

Sau 2 tiếng đồng hồ hai mẹ con em có nguy cơ tổn thọ vì tâm trạng bức xúc với vài chục cú điện thoại tới mức em phải nói rằng: Chị làm trong ngành truyền thông, nếu dịch vụ của em cứ nói một đằng làm một nẻo thế này thì chị chỉ cần nói ra bên ngoài là rất bất lợi cho đại lý của em và đài truyền hình của em. Thì em ấy sẽ run lên và hứa thật nhiều và sau đó là chủ động gọi lại thay bằng mình cứ phải lăm lăm cái di động trong tay. Và thêm chừng 15 phút nữa thì cái TV của em bỗng dưng chuột Mickey đang nói nhem nhẻm.

Phù…! Thế đấy em ạ. THE SO CALLED DỊCH VỤ Ở VIỆT NAM! Nhưng vì tương lai con em chúng ta, các mẹ phải cắn răng thôi!

Bạn sẽ được phục vụ thế nào khi đã là khách hàng?

(trả lời câu hỏi của bạn Zenius ‘Onion': nó làm gì chị thế? sau khi thấy mình la làng lên trên FB?)

– Chị lắp được chưa đầy 1 tuần thì trời mưa, dừng hình, lúc nào bật lên cũng vẫn một cái ảnh chuột Mickey nát bét ra, kênh nào cũng như kênh nào, vẫn là cái ảnh đấy.

– Gọi cho tổng đài vị chi mỗi ngày 4 – 5 cuộc, trả lời lần nào cũng như lần nào. Chuyển máy cho kỹ thuật, “kỹ thuật” lúc nào cũng bảo tắt đầu đi, rút thẻ ra, lấy giẻ mềm lau sạch rồi nhét lại vào. Cả chục lần gọi, lần nào cũng rút ra, lau, nhét vào. Kết quả vẫn cái màn hình lem nhem vỡ nát đấy.

– Ngày thứ 5, điên tiết quá gọi lên giọng rất mất bình tĩnh. Nó bảo: chị ở không ở nhà, chị gọi từ văn phòng đến mà chị cứ nói như đúng rồi, mẹ chị ở nhà có thể già cả, kém hiểu biết nên hướng dẫn mãi không biết làm. (Xin lỗi em, sư bố nhà chúng nó, mẹ chị thủ khoa Đại học Ngoại ngữ, đi làm cho nước ngoài và đọc sách nhiều hơn cả lò nhà chúng nó, mà chúng nó dám nói thế). Điên tiết quá, chị bảo đích thân chị làm theo hướng dẫn của nó cả chục lần rồi không được, và nó không được phép nói năng về khách hàng nói chung như thế, chứ không kể là mẹ chị.

– Hôm sau lại gọi, nó bảo sẽ cử người đến. Chờ mãi không thấy đến, lại gọi lại. Nó bảo sắp đến. Chiều tối không thấy đến, lại gọi lại. Lần này hết sức mất bình tĩnh, bảo nó là đến được hay không thì phải gọi lại báo cho người ta biết. Nó bảo chỗ nó ngồi (cái thằng tổng đài ý) xa điện thoại lắm, không đi lại chỗ có điện thoại được. Sư bố nó chứ, thế mồm nó đang nói vào cái chết tiệt gì thế không biết.

– Hôm sau bực quá lại gọi lại, lần này con bé nhã nhặn hơn, chị phàn nàn là cái thằng hôm qua nói như thế, nó bảo chị thông cảm, chỗ em không có chính sách gọi điện cho khách hàng, mà chỉ nhận cuộc gọi của khách hàng thôi. (Thế có điên không). Nhưng mà cũng tạm chấp nhận bảo: Ừ, cứ cho là chỗ em không có chính sách gọi lại cho khách hàng đi, thì cứ nói thẳng ra, sao phải bảo là ngồi xa chỗ có điện thoại, sao làm ăn vớ vẩn thế? Tóm lại là bao giờ thì cử người đến sửa? Nó lại trả lời là chị bình tĩnh, em sẽ báo lại bằng bản cứng, fax tới bộ phận có trách nhiệm. Chị bảo: cứng mềm gì không quan trọng, quan trọng là vấn đề của chị được giải quyết. Nó bảo đây nhé, em có đủ bằng chứng là ngày nào giờ nào chị gọi đến. Chị lại bảo cái thống kê lượt gọi đến của nhà chị không nói lên điều gì, kể cả là em có gửi thư tay đến tận giám đốc của em hay làm gì mặc em, vấn đề là cái tivi nhà chị nó phải xem được.

– Lằng nhằng mãi không được, điên tiết quá dọa cho lên báo. Nó kêu chị cố gắng bình tĩnh.

– Hôm sau bận quá, tivi vẫn không xem được. Chán, mặc kệ.

– Hôm sau nữa cũng bận, kệ cha nó nốt. Con mình bắt đầu quen với việc không có Mickey Mouse.

– Tự dưng chủ nhật đang đi chơi nhận được điện thoại, kêu em bên K+, có phải tivi nhà chị blah blah. Ừ ừ gật gật, nó hẹn chiều đến giải quyết. Chiều không thấy đâu.

– Thứ 2 chán chẳng buồn nhớ đến thì chiều tối nó đến sửa. Nó bảo: Bác yên tâm, cháu lắp lần này là khỏi sợ mưa gió gì, bác xem vô tư.

Tối qua mưa, nó lại chết nghỏeo. Sáng nay gọi cho tổng đài, câu đầu tiên nói là: Bạn kiểm tra lại lỗi của lần trước mình phản ánh, lỗi lần này y hệt. Tổng đài đọc vanh vách lỗi. Xong bảo em sẽ ghi lại. Mình lại bảo: bạn cho người đến sửa luôn giúp mình được không? Tổng đài bảo: Không, em chỉ biết nghe điện thoại và ghi lại ở đây thôi, còn giải quyết như thế nào thì em không biết!

Em bảo chị phải chửi thế nào mới xứng đáng với tội danh của chúng nó????

Bí quyết để xử lý tivi nhà bạn nếu không xem được!

(đây là giải thích của “kỹ thuật viên” của K+ hẳn hoi, các bạn cứ yên tâm)

Cập nhật cho các bác đây ạ: “Kỹ thuật” đã đến nhà em rồi ạ. Và lý do giải thích cho việc tivi nhà em không xem được không phải là do trời mưa ảnh hưởng tới chảo mà là DO BÊN EM TĂNG THÊM KÊNH NÊN ĐẦU THU KHÔNG CẬP NHẬT ĐƯỢC NÊN BỊ VỠ HÌNH, lần sau mà bị như thế thì NHỚ THÁO RA LAU RỒI LẠI ĐÚT VÀO!!!

Với tình trạng dự báo mưa lụt liên miên ở Hà Nội năm 2010 này, bạn cần phải phòng bị như thế nào?

Hai trận mưa vừa rồi hễ cứ mưa xuống là bạn khỏi xem. Và mình mệt với việc gọi đến, rồi hết nịnh nọt lại la hét quát mắng nên… kệ cha nó. Hôm sau nắng ráo, mà tinh nóng 38 – 45 độ, thì bạn lại xem được. Bạn quen với việc bị phụ bạc, ruồng rẫy, bỏ mặc rồi, lăn tăn làm chi!

Thông tin thêm

Mình đã cố không chụp mũ rồi, nhưng mà cuối cùng mình cũng ứ chịu được, mình đưa ra một cái kết luận là cái gì dính đến K+ cũng lởm.

Số là tuần vừa rồi, mình nhận được liên tục điện thoại của các bạn xưng danh là nhân viên điều tra thị trường của TNS, muốn điều tra về khách hàng của K+.

Bạn thứ nhất gọi cho mình, xưng “cháu”, gọi mình bằng “cô”. Mình cố sắp xếp lịch để tiếp bạn ý, sau khi mình đã cố tình hỏi xem có phải vì bạn ý đọc được mấy dòng la làng của mình trên FB mà tìm đến khảo sát không, bạn ý bảo không phải, nên mình mới đồng ý gặp. Hẹn mấy lần mới được, đến giờ hẹn, bạn ý gọi lại cho mình nói: “Cô ơi, cháu đủ mẫu khảo sát rồi, thôi cháu không đến gặp cô nữa!”. Thật là bó tay với các bạn! Mặc dù mình chả hào hứng gì việc phàn nàn đi phàn nàn lại về một việc mà mình nghĩ đến đã phát ngán. Nhưng mà mình rất cú, vì mình đã phải khó khăn mới gạt việc của mình đi để xếp hẳn một cái lịch cho bạn ý.

Bạn thứ hai gọi cho mình mấy hôm sau (lần này là con gái). Vẫn là người của TNS, vẫn đề nghị tương tự. Mình phàn nàn là có bạn hẹn mình rồi không đến. Bạn này rất tươi tỉnh: “Chị yên tâm ạ, lần này em sẽ trực tiếp đến gặp chị.” Mình bảo: “Trả lời qua điện thoại được không em?” Bạn ý bảo không được, phải gặp mặt mới hỏi được nhiều vấn đề.

Cuối cùng… Bạn ý hoành tráng không đến, và cũng không gọi để hủy như cái bạn lần trước – cái bạn mà mình cứ nghĩ là tệ hơn.

Thế nhé, cái gì dính đến K+ cũng thật là vãi chưởng. Nhưng mà mình vẫn phải làm khách hàng, không còn cách nào khác. Ôi, bao giờ thì gỡ được nỗi nhục này!

Sự vô cảm mang tính xã hội

Lẽ ra bài viết này đã ra đời cách đây ít lâu, từ sau khi tôi đọc được bài viết này và hàng loạt bài viết về việc mang thai của nữ ca sỹ Hồ Ngọc Hà. Nhưng thay bằng trút giận lên con chữ thì tôi lại học được cách im lặng thở dài. Cho đến hôm nay, khi tôi lại đọc được một loạt bài báo mỉa mai vẫn về cô ca sỹ này với những gì đang xảy ra trong cuộc sống riêng của cô.

Chồng Hồng Ánh cặp bồ với bạn gái của Cường đô la – ca sỹ Hồ Ngọc Hà

Hẳn đây sẽ là một tít báo nằm trong top những bài báo nổi tiếng (có nhiều truy cập/lượt đọc) nhất trong lịch sử báo chí Việt Nam, nếu như không quá chủ quan! Vì sao lại có thể khẳng định như vậy? Cứ đọc kỹ bài viết có link ở trên và tìm hiểu các thống kê của các báo điện tử, các diễn đàn, mạng xã hội về hai nhân vật, hai đề tài này thì sẽ rõ.

Ở trường hợp thứ nhất, bài viết bôi xấu anh Nguyễn Thanh Sơn, tôi thực sự ngạc nhiên và thán phục về tài năng bịa đặt của người viết. Tôi sẽ không dám nói như vậy, nếu như tôi không phải là người quen biết anh Sơn và có thừa thông tin để biết được những gì bài báo viết ra là một thứ rác rưởi. Không biết tác giả bài báo có đọc được comment và những gì mà người sử dụng facebook phản ứng sau khi đọc bài báo này không, nhưng sau hàng tháng trời đăng Phần 1 và hứa hẹn “còn tiếp”, vẫn chưa thấy phần 2 của bài báo bôi nhọ nhân phẩm và đời tư người khác một cách lộ liễu, thô thiển kia ra đời.

Ở trường hợp thứ hai, ca sỹ Hồ Ngọc Hà – phần lớn các bài báo trong thời gian đầu đều đưa ra các phỏng đoán về việc cô ca sỹ này mang thai và tình trạng hôn nhân với thanh niên có biệt danh là Cường đô la – một người được cho là rất giàu. Thực sự giữa lúc tình trạng báo chí ở Việt Nam chưa thể phân biệt rạch ròi đâu là một tờ báo nghiêm túc và đâu là một tờ ba xu, vì những tờ báo được coi là có uy tín vẫn có những thông tin ba xu, và những tờ báo ba xu thì vẫn bàn những chuyện đại sự, nên việc đưa những tin ba xu, những lời đồn đoán không có gì là lạ. Nhưng chi tiết mà tôi thấy khinh rẻ nhất cái gọi là, những thứ được mệnh danh là “bài báo” là việc một tờ báo đã cho đăng bài có đoạn phỏng vấn một người tự xưng là bác sỹ sản khoa nhiều năm kinh nghiệm rằng: nhìn mặt Hồ Ngọc Hà thì khẳng định các nét trên mặt của cô không hề cho thấy cô đang mang bầu, và người này có xu hướng định hướng người tiếp nhận thông tin là Hồ Ngọc Hà không có bầu.

Một chi tiết cũng đắt giá không kém chi tiết này xuất hiện cũng trong một bài báo gần đây trong đó phóng viên nhờ một thầy tử vi tướng số tự nhận là cao tay phán mối tình Công Vinh – Thủy Tiên (ngôi sao bóng đá và một ca sỹ nổi tiếng) sẽ nhanh chóng tan vỡ vì những đường nét trên mặt và vóc dáng của Thủy Tiên chiểu theo thuật tướng số nói lên điều đó!

Rồi mới đây, người ta lại cho đăng tải một bài báo nói về đám cưới năm 16 tuổi của Ngọc Hà. Sau khi đọc bài báo đó, tôi có đi ăn trưa cùng một nhà báo, anh là phóng viên theo dõi mảng văn nghệ, tôi có nói rằng: “Anh ạ, em nói điều này anh đừng tuyệt vọng và đừng đâm đầu vào ô tô mà chết nhé: Em tuyệt vọng về nghề báo quá! Nó còn mạt hạng hơn bất cứ một thứ nghề mạt hạng nào!” Tại sao người ta viết về một con người, về cuộc sống riêng của họ, mà lại có thể vô cảm và nhẫn tâm đến như vậy, chưa cần tính đến mục đích cao cả hay thấp hèn của bài viết đó là gì. Tôi cũng chưa từng thấy một thể loại báo chí nào mà tác giả lại viết về một người thật và một việc mà họ cho là thật bằng một “thủ pháp” đẫm tiểu thuyết như vậy. Phỏng vấn ư? Không phải. Ghi chép ư? Không phải. Hay là chắp bút? Cũng hơi quá! Cái gì mà “Dòng sông Nhật Lệ lầm lũi trôi trong bóng chiều tà đỏ ối.” (Đây là một câu trong bài viết về đám cưới của HNH.) Chưa kể đến những thông tin mà HNH đang đòi đâm đơn kiện vì dựng bà nội cô sống dậy sau vài năm đã vui nơi tiên cảnh.

Tôi không thể ngăn mình văng ra một câu tục tĩu: Cái chó chết gì thế này? Người ta đang làm gì nền báo chí của chúng ta thế này? Câu hỏi to tát! Nhưng nghề báo vẫn là một nghề tôi dành cho nhiều suy tư, khiến tôi không thể làm ngơ.

Các “nhà báo” – tôi muốn gọi những người viết những bài viết trên – các anh các chị nhân danh cái gì, nhân danh ai và để làm điều gì khi cho mình cái quyền tự viết về đời tư của người khác và tự bịa đặt về đời tư của người khác? Các anh các chị lấy đâu ra những thứ đạo đức rẻ tiền để kết luận và bình xét về đạo đức của những người mà nếu đem lên cân cùng với các anh chị chưa biết sẽ nghiêng về bên nào?

Tôi sẽ không có gì ngạc nhiên nếu một ngày tôi tỉnh dậy, và trên trang nhất của một tờ báo là tít bài: “Chồng Hồng Ánh cặp bồ với bạn gái của Cường đô la – ca sỹ Hồ Ngọc Hà” Trên thực tế họ đã là một đôi rồi đó – một đôi người bị cái tự nhân danh là “đạo đức xã hội” xúc phạm đến nhân phẩm.

Bôi nhọ và chặt đầu!

Một đằng là làm cho chết về tinh thần, và một đằng là làm chết về thể xác. Tôi so sánh các anh chị với Nguyễn Đức Nghĩa, có phải là quá quá đáng với các anh chị không? Trong bài phỏng vấn một cán bộ công an tham gia phá vụ án chặt đầu người yêu của tên Nguyễn Đức Nghĩa, người cán bộ này có chia sẻ một điều, là lý do chính thúc đẩy tôi suy nghĩ kỹ hơn về bài viết này, rằng vụ án này cho thấy một sự vô cảm của con người, sự vô cảm này đẩy người ta đến phạm tội. Hung thủ vô cảm khi giết chết người đã từng thương yêu, vô cảm trong suốt hành trình thuật lại vụ án. Cô gái người yêu mới không tố giác tội phạm, bình tĩnh mua sơn về sơn che đi vết máu của người chết trên tường, vô cảm trước sinh mạng của đồng loại. Và trong cuộc sống còn biết bao người sẵn sàng vô cảm như vậy. Như đứng làm ngơ để bạn bè ra tay với nhau, làm ngơ trước trộm cắp, tiêu cực, trước đầy rẫy những điều chướng tai gai mắt mà trong suốt thời gian qua báo chí đề cập quá nhiều tới những vụ nữ sinh đánh nhau, con giết cha, người yêu giết người yêu…

Báo chí đã tốn quá nhiều giấy mực để kêu gọi người ta sống tử tế hơn với nhau, không vô cảm với nhau, và không ít bài đổ lỗi cho nền giáo dục, cho xã hội. Và trong bài báo tôi đọc sáng nay, lại còn có đoạn: phụ huynh sẽ kiện các ngôi sao vì những việc như không chồng mà chửa… vì làm ảnh hưởng tới con cái họ. Thật ngu xuẩn! Tôi chỉ có thể nói được thế. Tôi không nghiện hút không phải vì bố mẹ tôi đã gửi thư đến siêu cầu thủ Maradona yêu cầu anh dừng việc hút thuốc phiện lại hay đòi kiện anh ra tòa. Chẳng có một bậc cha mẹ hiểu biết nào lại đổ lỗi cho một ngôi sao hay cho xã hội vì đứa con của mình. Nó là sản phẩm của chính các ông bà trước tiên, trước khi đổ lỗi cho người khác!

Sau khi đọc đến đây rồi thì bạn đã đồng tình với tôi rằng những bài báo trên là hết sức vô bổ và vô cảm hay không? Nếu những người viết bài tự cho mình quyền xuyên tạc đời tư người khác, hay thậm chí đời tư của họ có đúng là như vậy, thì cũng không phải cứ thích là đăng lên được, chỉ nhằm thỏa mãn con thú hiếu kỳ tiểm ẩn trong mỗi người. Việc bịa đặt và phán xét đời tư của người khác khi chưa đủ chứng cứ cũng nhẫn tâm không khác gì việc chặt đầu, giết người. Bởi vì với những người yếu tinh thần, việc bịa đặt và phán xét vô căn cứ có thể dẫn đến phẫn uất và những hành động dại dột đáng tiếc, kể cả việc mất đi sinh mạng. Còn về khía cạnh tâm lý, đây cũng chính là hành động tước đi niềm tin vào con người – cũng là một cái chết đau đớn về tinh thần.

Không nói gì to tát, chỉ xin hỏi một điều đơn giản thôi: Việc nói xấu Thanh Sơn hay bôi nhọ HNH giúp được gì cho anh chị không, dù là một điều nhỏ nhặt? Hay chỉ là một cách thỏa mãn cái tôi thú tính? Và thêm một câu hỏi nữa, hỡi những người đọc nhiều và viết nhiều: các anh chị có biết tâm lý bất ổn của một phụ nữ mang thai có thể để lại những dị tật về sức khỏe và tâm hồn của một đứa trẻ không? Các anh chị hả hê với nỗi đau khổ của NHN hơn là bày tỏ sự cảm thương hết sức con người với con người, mà chẳng cần đến bất kỳ một công cụ hay nhân danh bất cứ cái chết tiệt gì.

Vậy nên, TÔI XIN CÁC NGƯỜI HÃY NGẬM CÁI MIỆNG THỐI THA LẠI! Xin đời một chút bình an.

Tôi đang lắng nghe

Khôi Minh và những người bạn

Tuấn Khang Nguyệt CaVân Ngọc Mỹ Dung

Chương trình:

Những giọng ca khác lạ, nằm ngoài thị trường âm nhạc sẽ phả vào nhạc Trịnh Công Sơn một hơi thở mới, gần gũi với thế hệ 6-7-8X. Họ hát bằng thẩm mỹ âm nhạc và cách cảm nhận của ngày hôm nay. Điều đặc biệt là họ đều đã và đang làm việc trong ngành báo chí, và thường viết về âm nhạc.

Phần nhạc đệm trong chương trình- hoàn toàn dùng nhạc cụ acoustic với guitar là chủ đạo- sẽ hết sức linh động với các phong cách pop, country hoặc latin, blues-jazz.

Tên chương trình lấy theo tên bài Tôi đang lắng nghe của Trịnh Công Sơn với ý nghĩa: Âm nhạc và ca từ của Trịnh Công Sơn vẫn đang được nhiều thế hệ hôm nay thu nhận, đồng cảm và mỗi người vẫn sẽ tìm thấy chỗ của mình trong thế giới âm nhạc của Trịnh Công Sơn.

Chương trình tổ chức tối 30/3 tại On Café 37 Trần Bình Trọng với sức chứa 150 khán giả.

Các nghệ sĩ tham gia chương trình:

Tuấn Khang: giải Nhất Đại nhạc hội ghi ta toàn quốc 2002, thủ lĩnh ban nhạc flamenco Malaguena ở Hà Nội. Một trong vài nghệ sĩ guitar trẻ hàng đầu của Việt Nam hiện nay.

Khôi Minh: phóng viên báo Tiền Phong, ra album Bộ sưu tập 09 (2009) với các sáng tác của Văn Cao, Đoàn Chuẩn, Văn Phụng, Dương Thiệu Tước, Ngô Thụy Miên… và Trịnh Công Sơn. Từng hát trong một số chương trình ca nhạc chủ đề tiền chiến của VTV.

Nguyệt Ca: điều hành box nhạc Trịnh 8 năm nay, tổ chức nhiều chương trình nhạc Trịnh cho các bạn trẻ yêu Trịnh ở Hà Nội và TP.HCM. Là khách mời trong album Cánh chim cô đơn của Nguyễn Hữu Thái Hòa. Từng hoạt động như nhà báo tự do.

Vân Ngọc: ca sĩ và người dẫn chương trình quen thuộc của đội ca thiếu nhi quận Ba Đình và chương trình Những Bông Hoa Nhỏ trước đây. Hiện làm báo Thiếu Niên và dẫn chương trình phát thanh.

Mỹ Dung: ít người biết nữ biên tập viên trang ngoisao.net sở hữu một giọng hát trữ tình với âm vực rộng.

Danh sách và thứ tự tiết mục chương trình Tôi đang lắng nghe

20:30 30/3 On Cà phê

Tuấn Khang

  1. 1. độc tấu ghi ta

Vân Ngọc

2. Em là hoa hồng nhỏ

3. Tuổi đời mênh mông

Khôi Minh

4. Đoản khúc thu Hà Nội

5. Tình xót xa vừa

6. Ru ta ngậm ngùi

7. Giọt lệ thiên thu (Khôi Minh-Vân Ngọc)

Mỹ Dung

8. Ru tình

9. Như cánh vạc bay

Nguyệt Ca

10. Để gió cuốn đi

11. Còn có bao ngày

12. Phúc âm buồn

Khôi Minh

13. Vết lăn trầm

14. Thí dụ

15. Liên khúc (Nguyệt Ca-Vân Ngọc)

Khán giả hát

Nhảm cuối năm

Việc lớn nhất đã làm được trong năm qua?

Cho con đi học mẫu giáo và học được cách trở thành một phụ huynh, nhận thức rõ rệt được “mức độ nghiêm trọng” của vị trí một người mẹ trong việc hình thành nhân cách của con như thế nào.

Việc nhỏ nhất không làm được?

Về nhà sớm.

Khoảnh khắc vui nhất?

Nhìn thấy con giơ tay phát biểu khi cô hỏi “Ngày tết trong nhà tại sao lại có hoa đào”, con bước lên phía trước dõng dạc trả lời “Đệ trang trí nhà cựa” làm tất cả các mẹ cười to và thốt lên “Đáng yêu quá!”

Buồn nhất?

Cãi nhau với chồng về một chuyện vặt không thể nhớ nổi ngay sau khi cãi nhau 5 phút, nhưng cảm giác khó chịu thì cứ còn mãi.

Người bạn thú vị nhất?

Viết ra thì các bạn giết nhau chết à?

Những việc muốn mà chưa làm được?

Viết blog thường xuyên.

Về thăm bố mẹ thường xuyên.

Dành nhiều thời gian tô màu và nói tiếng Anh với con trai.

Tự tay làm một món quà tặng sinh nhật chồng.

Đi nghe nhạc Jazz.

Vẽ.

Viết tiểu thuyết.

Mở thêm một cửa hàng thời trang nữa.

Mua ô tô trước Tết.

Những việc làm được mà chưa muốn?

Làm được một số nếp nhăn trên mặt.

Quen với việc chịu đau từ một vết thương trên da thịt.

Quen với cảm giác bị người thân quen cắn cho một nhát.

Quen với việc người từng cắn mình quay lại xin lỗi sau một thời gian dài.

Quen với một người tử tế bỗng dưng một ngày hết tử tế (hoặc phát hiện ra hóa ra họ không từng là người tử tế)

Những người muốn mà chưa gặp được?

Peter. Nguyệt Anh.

Những người đã gặp mà chưa muốn?

Một số.

Nơi muốn đến mà chưa đến được?

Biển xanh, cát trắng, nắng vàng, hoa nở đong đưa…

Nơi đến được mà chưa nghĩ đến?

Sapa lúc trời mù sương (toàn đi lúc trời trong veo)

Việc tình cờ bất ngờ làm được?

Chơi piano được bài “Cho đời chút ơn” (bằng một tay).

Người tình cờ bất ngờ gặp được?

Huyền Đỗ (mỗi năm một lần ở ga Hàng Cỏ)

Điều đáng tiếc?

Để cơ thể rơi vào tình trạng kiệt sức và kết quả là liệt dây thần kinh 7, phải châm cứu 3 tháng.

Sự việc đáng tiếc?

Trễ hẹn với một số người quan trọng.

Món đồ yêu thích?

Ipod Touch.

Món đồ thèm muốn mà chưa đạt được?

Ống fix để chụp con trai.

Món đồ được tặng yêu thích nhất?

Canon EF 28-105mm f/3.5-4.5 II USM Thanh Béo tặng.

Bài hát nghe nhiều nhất?

Tình sầu

Ca sỹ nghe nhiều nhất?

Khôi Minh

Bộ phim yêu thích nhất?

Không có. Năm 2012 xem gần đây cũng được.

Cuốn sách thích đọc nhất?

Năm nay không đọc trọn vẹn cuốn nào nên chưa có kết luận.

Quán cà phê thích ngồi nhất?

Vẫn là Hapro Bờ Hồ

Quán lẩu thích ngồi nhất?

Vẫn là vỉa hè hồ Trúc Bạch cho dù bây giờ thích Kichi Kichi hơn vì (có vẻ) sạch hơn.

Đồ ăn hay gọi nhất?

Cơm thịt luộc chấm mắm tép ở Táo Đỏ của Hoàng Anh.

Bộ quần áo yêu thích?

Quần đen ly bùng ống rộng, áo tơ gẫy bèo lệch xanh blue.

Nước hoa đang dùng?

BVL Rose

Việc bất thường thường làm?

Thiết kế mẫu quần áo. Đếm tiền.

Người bất thường thường gặp?

Khôi Minh.

Câu bất thường thường nói?

Con là cục cứt thối của mẹ.

40 ví dụ đẹp về ảnh đen trắng

Màu sắc đóng một vai trò quan trọng trong việc chúng ta cảm nhận thế giới xung quanh như thế nào. Do đó khi lựa chọn ảnh đen trắng để thể hiện, bạn đã thực sự thay đổi những gì nằm trước ống kính. Với ảnh màu, những thành phần khác của bức ảnh sẽ đóng vai trò kể chuyện lớn hơn. Đối với ảnh đen trắng, ánh sáng, độ tương phản và bố cục quan trọng hơn rất nhiều trong việc đem lại một bức ảnh đẹp.
Click vào từng ảnh để xem hình lớn hơn và thông tin thêm về bức ảnh.

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography

black and white photography