Facebook Page hay Microsite? (Phần 2)

Khi nào thì cần đến Microsite?

Những microsite đầu tiên bắt đầu được ứng dụng để hỗ trợ công việc Marketing là vào năm 1999 với những tập đoàn nổi tiếng hàng đầu như Sony. Đã hơn 1 thập kỷ kể từ ngày có khái niệm Microsite, hình thức này vẫn còn phát huy nhiều tác dụng trong việc hỗ trợ những người làm marketing thực hiện các ý tưởng táo bạo đối với nhóm công chúng mục tiêu tập trung chủ yếu trên Internet.

Phân biệt Corporate Site và Microsite

Trước tiên, nên phân biệt Microsite (hay còn được gọi là Minisite) với Corporate Site. Một doanh nghiệp thường có một website chính, gọi là Corporate Site, làm nhiệm vụ như một tài liệu marketing với những thông tin cơ bản về doanh nghiệp. Cách đây vài năm tôi đã có một vài bài viết liên quan đến Corporate Site nói chung và Coporate Site ở Việt Nam nói riêng, các bạn có thể tham khảo thêm để hiểu rõ hơn và có định hướng đúng hơn khi xây dựng website doanh nghiệp.

Với một Corporate Site, nội dung thường ít thay đổi, thường là những nội dung xương sống để giúp khách hàng lần đầu cũng như khách hàng quen thuộc khi vào xem website có được cái nhìn cơ bản nhất về dịch vụ, sản phẩm, con người, lịch sử… của doanh nghiệp. Các doanh nghiệp đầu tư nhiều vào Digital Marketing thường có xu hướng thay đổi giao diện của Corporate Site theo đơn vị năm, hoặc thậm chí bất cứ khi nào có xu hướng mới được cập nhật về giao diện web trên thế giới. Phần lớn những lần thay đổi này đều tập trung vào giao diện (hình thức), và những cải tiến để nó đến gần với người dùng hơn, tiện lợi hơn. Doanh nghiệp cũng có thể thay đổi giao diện khi có sự thay đổi trong cơ cấu sản phẩm, hình thức dịch vụ mà một điểm nào đó cần phải được nhấn mạnh hoặc tháo bỏ. Thường các thay đổi này mang tính cấu trúc, còn nếu chỉ đơn thuần là thay đổi nội dung hiển thị thì với một website động, việc thay đổi hình ảnh, nội dung, hạng mục… chỉ tốn vài thao tác đơn giản.

Bên cạnh những phần thông tin “fix cứng” như đã nói ở trên, với nhiều doanh nghiệp, nhất là những doanh nghiệp năng động và doanh nghiệp quy mô lớn, thì việc chỉ sử dụng website vào việc giới thiệu doanh nghiệp, như một Contact form hay là một Portfolio, Credentials trên Internet không thể thoả mãn hết các nhu cầu trong việc làm tiếp thị của doanh nghiệp. Nhất là khi càng ngày môi trường Internet/Online càng trở nên thú vị và cho phép triển khai nhiều ý tưởng marketing sống động và đột phá dành cho người dùng hơn là chỉ dừng lại ở một website đơn giản. Khi đó Microsite ra đời.

Microsite thường là một site tách biệt so với Corporate Site, có thể được chạy trên sub-domain theo domain chính của Corporate Site, như http://aotm.piaggio.com.vn hoặc cũng có thể được chạy bằng một domain độc lập như http://trainghiemipay.vn. Việc dùng sub-domain có lợi ở chỗ các truy cập vào Microsite sẽ được tính cho domain chính, giúp thứ hạng của Corporate Site được tăng đáng kể và hỗ trợ tốt cho SEO của doanh nghiệp, các chỉ số mà campaign ngắn hạn đạt được không bị bỏ phí sau khi campaign kết thúc. Nhưng việc dùng domain độc lập cũng có cái lợi riêng. Nó giúp cho tên miền dễ nhớ, việc marketing cho chiến dịch thuận lợi hơn, user dễ tìm kiếm và phát hiện hơn trong quá trình tương tác với chiến dịch. Tất nhiên tên miền độc lập sẽ không hỗ trợ được cho site chính của doanh nghiệp cũng như việc làm SEO, nhất là khi phần lớn các Microsite thường bị “killed” hoàn toàn sau khi kết thúc chiến dịch.

Giao diện của Microsite cũng khác biệt. Nó không phải tuân thủ theo giao diện của Corporate Site, thậm chí hoàn toàn phá cách, phụ thuộc vào ý tưởng của chiến dịch. Đó là lý do vì sao Microsite thường đứng tách biệt, khó tích hợp trên cùng một giao diện Corporate Site. Hệ thống Navigation của Microsite cũng không nhất thiết phải tuân thủ theo Corporate Site, thông thường chỉ có một đường link ở Footer hoặc một vị trí khiêm tốn ở Menu liên kết tới Corporate Site. Nếu quá tham lam việc nhất định phải kéo user từ Microsite về Corporate Site thì cái lợi bất cập hại ở đây là người dùng phải trải qua một cú “shock” về trải nghiệm giao diện, khi 2 site có hệ thống Navigation và giao diện hoàn toàn khác biệt. Không nhiều user vui vẻ với việc nhảy giữa các Site cũng như không nhiều người biết quay trở lại giao diện trước để thực hiện tiếp thao tác dang dở trên Microsite như thế nào. Việc này gây ra nhiều bất tiện và khó chịu không đáng có so với việc tìm kiếm cơ hội tăng traffic cho Corporate Site. Vì suy cho cũng, nhiệm vụ của Microsite là phục vụ cho một chiến dịch, một mục tiêu marketing ngắn hạn cụ thể, chứ không phải là marketing cho Website chính.

Microsite có thể dùng vào những việc gì?

Câu hỏi đặt ra là: tại sao những người làm marketing không sử dụng luôn Corporate Site để thực hiện ý tưởng marketing của mình, vừa tận dụng được users sẵn có, tận dụng được thứ hạng của website và domain thống nhất, tránh được việc “thất lạc” người dùng, mà lại phải sử dụng tới Microsite?

Thông thường, một chiến dịch marketing có vòng đời khá ngắn, chỉ trong phạm vi vài tháng thậm chí vài tuần. Nếu triển khai một chiến dịch marketing trên chính Corporate Site thường yêu cầu một sự sắp xếp lại giao diện, thêm bớt các thành phần để có thể “sell” tốt nhất về chiến dịch để thu hút người dùng. Việc này thường khá mất thời gian và liên quan tới nhiều phòng ban khiến cho việc thay đổi không dễ dàng như mong đợi và tất nhiên không đáp ứng được yêu cầu về mặt thời gian của chiến dịch. Nhất là đối với những Doanh nghiệp/Nhãn hàng/Tập đoàn lớn, có quá nhiều chiến dịch cùng chạy một lúc, việc chọn ra một chiến dịch nào đó để đưa lên Corporate Site hoặc tổ chức để tất cả các chiến dịch đều cùng chạy một lúc trên Corporate Site gần như là không thể. Các marketer, các giám đốc bán hàng không thể chờ đợi được điều này, trong khi Microsite có thể đáp ứng tốt về thời gian. Hơn nữa, sẽ ra sao nếu chấp nhận thay đổi giao diện của Corporate Site phục vụ một chiến dịch ngắn hạn vài tuần, vài tháng sau đó lại phải chỉnh sửa lại giao diện sau khi đã hết chiến dịch? Tuy nhiên không phải không có doanh nghiệp chấp nhận làm chuyện này. Nhưng đó là cả một câu chuyện về tiền bạc, công sức và đội ngũ. Thường chỉ những doanh nghiệp lớn, có ngân sách lớn cho Digital hàng năm mới làm được như vậy. Chưa kể việc thay đổi Corporate Site ở một số doanh nghiệp lớn hoặc có dịch vụ đặc thù (như ngân hàng) cần phải có sự tham gia của phòng IT, và bộ phận này cũng như nghiệp vụ đặc thù của doanh nghiệp không phải lúc nào cũng đáp ứng được yêu cầu và tốc độ mà phòng marketing đưa ra.

Do Microsite chạy gần như hoàn toàn độc lập với Corporate Site nên không có hạn chế nào cho việc triển khai các ý tưởng marketing, từ giao diện cho đến nội dung (trừ hạn chế về mặt kỹ thuật sẽ nói ở phần sau). Đó có thể là một Microsite thông tin khuyến mại đơn thuần (Landing Pages), với các thông tin về sản phẩm, thông tin khuyến mại, quay số trúng thưởng, danh sách trúng giải…, chỉ mang tính tra cứu, tham khảo hỗ trợ cho một hoạt động Activation offline. Đó có thể là một Microsite chứa một hoặc nhiều game tương tác, có thể xây dựng như một flash game đơn giản cho tới một game giả tưởng phức tạp. Đó có thể là một Microsite dưới dạng một bài kiểm tra (test) hoặc một bản điều tra khảo sát (survey). Đó có thể là một Microsite cho phép các thành viên chủ động đăng tải nội dung (user generated content) theo một thể lệ cho trước vào một form có sẵn để làm nên nội dung sinh động cho site. Đó có thể là một Microsite mà ngay sau khi ghé thăm user sẽ được thưởng thức một màn trình diễn 3D, animation choáng ngợp mà không cần phải thực hiện bất kỳ thao tác nào, chỉ kinh ngạc theo dõi đi từ hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Đó có thể là một Microsite với những nhân vật hoạt hình hoặc người thật đã được lập trình để đưa ra các yêu cầu, chỉ dẫn bằng giọng nói, hình ảnh để hướng dẫn người dùng thực hiện các tương tác với nhân vật để lần lượt trải nghiệm những điều thú vị trong game, cũng chính là những trải nghiệm về thương hiệu hoặc tham gia cùng kể câu chuyện thương hiệu với nhân vật. Đó có thể là một Microsite mà toàn bộ là full screen video và người dùng phải tương tác với video đó để tiếp tục theo dõi… Nói chung, không có giới hạn nào cho trí tưởng tượng của các maketer thì cũng không có giới hạn nào cho những nội dung trên Microsite, miễn là nó phục vụ tốt cho mục tiêu của chiến dịch Marketing.

Screen-Shot-2012-11-17-at-11.21.111-1024x505

Vì sao Marketer  lại thích Microsite hơn Facebook Page?

Để triển khai một Campaign ngắn hạn, có vẻ như các Marketer thích sử dụng Microsite hơn là FB Page. Ngoài lý do đã nêu ở Phần 1, thì một lý do lớn khiến các Marketer chuộng phương tiện này hơn ở mấy yếu tố: (1) Khả năng làm chủ giao diện, không hạn chế sáng tạo; (2) Làm chủ dữ liệu người dùng; (3) Khả năng kiểm soát các thống kê theo mong muốn. Nếu triển khai một chiến dịch trên FB Page, những người làm marketing phải phụ thuộc nhiều vào các thuật toán cũng như chịu sự áp đặt của FB, chưa kể FB không ngừng thay đổi và cập nhật các cách tính insight khác nhau khiến không ít Marketer hoang mang. Dữ liệu người dùng cũng hoàn toàn do FB kiểm soát. Trong trường hợp có bất kỳ sự cố, vi phạm nào hoặc bị đối thủ chơi xấu, nguy cơ Page bị dừng tạm thời hoặc mất vĩnh viễn rất cao, nhất là đối tác cung cấp dịch vụ quản lý Page làm ăn thiếu uy tín, sử dụng các Tips, Tricks mà FB không cho phép.

Trong khi đó, với Microsite, các Marketer có thể kiểm soát một cách chủ động dữ liệu người dùng, chủ động yêu cầu đối tác cung cấp dịch vụ đưa ra các tính năng, thông số thống kê gần với mong muốn của mình nhất, chủ động tích hợp với các công cụ thống kê uy tín hoặc Google Analytic để có được báo cáo đáng tin cậy.

Do không bị hạn chế về khuôn khổ thiết kế nên Microsite lý tưởng hơn so với FB Page trong việc xây dựng lên một nội dung hấp dẫn dưới dạng ảnh, video, phim, game để kể câu chuyện thương hiệu một cách sống động, có sức lay động và lan truyền cảm hứng. Hình ảnh thương hiệu vì thế cũng có thể xuất hiện nổi bật hoặc lôi cuốn hơn.

Khi nào Microsite không phải là một lựa chọn khôn ngoan?

Đó là khi bạn không có ý tưởng nổi bật (trừ những microsite phục vụ mục đích tra cứu, hỗ trợ các hoạt động offline). Một Microsite đơn điệu, nội dung nghèo nàn, nhàm chán, giao diện xấu sẽ là một sự lãng phí lớn. Bạn có thể phải bỏ ra rất nhiều tiền để lôi kéo user tới Microsite nhưng bạn lại không thể giữ chân họ được lâu, tỷ lệ rời bỏ trang (Bounce Rate) ngay sau lần truy cập đầu tiên sẽ rất cao cũng như thời gian lưu lại trên trang (Time On Site) ngược lại lại rất thấp. Như vậy bạn không khiến user tương tác với nội dung của chiến dịch cũng như không thể khiến họ tạo ra Conversion – đi tới cái đích bạn muốn.

Đó là khi ngân sách của bạn hạn hẹp (trừ khi bạn chỉ muốn làm một Landing Page mang tính thông báo đơn giản). Phần lớn các Microsite với các ý tưởng marketing sáng tạo, cần sự hỗ trợ của Multi-Media và những tương tác sâu đều khá đắt đỏ. Đôi khi chi phí cho một Microsite còn lớn hơn nhiều so với chi phí dành cho Corporate Site. Vì Corporate Site cấu trúc và nội dung thông tin khá đơn giản, trong khi Microsite được làm nên từ những ý tưởng phức tạp với những hiệu ứng phức tạp. Những Microsite có chi phí vài chục ngàn đô tại Việt Nam không phải là hiếm. Bên cạnh ngân sách xây dựng Microsite, bạn còn phải có ngân sách cho việc marketing cho Microsite để lôi kéo người dùng, đó chính là việc làm seeding, PR, Ad words, Display Ads… Tức là bạn chỉ nên nghĩ tới việc xây dựng Microsite khi bạn có một chiến dịch tương đối tổng thể, nguồn lực không quá hạn chế và có kế hoạch marketing khôn ngoan. Bạn phải có cơ chế cho nội dung của Microsite có khả năng tự viral, ví dụ như yêu cầu user invite thêm bạn bè để tăng điểm, tăng level trong game mà họ đang chơi để lôi kéo thêm người dùng mà không mất các chi phí marketing và quảng cáo.

Hiện nay số lượng người dùng smart phone và các thiết bị di động ngày càng tăng. Con số thống kê những người truy cập web từ các thiết bị này cũng đang phát triển nhanh chóng. Do đó bạn phải cân nhắc việc sử dụng Microsite như thế nào cho hợp lý, sử dụng công nghệ, ngôn ngữ nào. Các ý tưởng game phức tạp, hình ảnh đẹp mắt, sinh động lâu nay vẫn được thể hiện bằng Flash, nhưng với một số thiết bị như iPhone, iPad thì việc chạy một web flash là không thể, trong khi HTLM5 chưa hoàn toàn đáp ứng được các yêu cầu thiết kế như Flash cũng như đội ngũ có thể làm việc với HTML5 để sáng tạo ra những website có hiệu ứng phức tạp ở Việt Nam còn khá mỏng, và một lần nữa, chi phí lại là vấn đề hàng đầu khi bạn đứng trước lựa chọn này.

Có nên duy trì Microsite sau khi kết thúc chiến dịch không?

Đã có khá nhiều tranh cãi quanh vấn đề này. Nhiều người cho rằng việc lôi kéo được rất nhiều user tham gia vào Campaign, tạo ra được lượng traffic khổng lồ, sau đó đóng cửa Microsite là một việc làm lãng phí. Ban đầu nghe có vẻ thuyết phục, nhưng thực tế chi phí để duy trì Microsite với mong muốn giữ user và traffic không giảm thì vô cùng lớn, mà gần như không doanh nghiệp nào chịu nổi hoặc chịu chi trả. Cần phải xem vai trò ban đầu của Microsite là gì. Thực chất nó sinh ra chỉ để phục vụ một Campaign ngắn hạn, nếu nó đã làm tốt vai trò của mình và đạt được những mục tiêu cần thiết của Campaign thì việc duy trì nó sau đó là tốn kém không cần thiết. Điều gì cũng có tính hai mặt, nhưng việc tiếc nuối user và traffic của Microsite nêu ra ở đây có vẻ không phù hợp lắm, nếu thực sự cân nhắc về cái được và cái mất.

Doanh nghiệp không cần phải xoá bỏ Microsite hoàn toàn, chỉ cần duy trì chi phí domain và hosting (chi phí này không đáng kể) cho Microsite để làm như một Case tham khảo cũng không phải là một lựa chọn tồi. Tuy nhiên không phải doanh nghiệp nào cũng thích phương án này.

Tóm lại, để biết được Campaign ngắn hạn của bạn nên dùng FB hay Microsite, bạn cần phải đi từ mục tiêu marketing của mình cũng như khảo sát lại trực trạng và nguồn lực marketing của doanh nghiệp. Không nên chạy theo mốt hoặc thích sử dụng những thứ hoành tráng nhưng lại không thực sự cần thiết. Hai lựa chọn này hoàn toàn có thể bổ sung, hỗ trợ, làm tốt hơn lên cho nhau chứ không có tính triệt tiêu nhau. Bạn hoàn toàn có thể chạy một giai đoạn teaser trên FB Page để lôi kéo user vào Microsite hoặc ngược lại. Hoặc cùng lúc bạn có thể khiến user tương tác đồng thời cả trên FB Page và Microsite để hoàn thành một hành động game nào đó. Điều quan trọng là bạn phải hiểu rõ mỗi một công cụ có thể làm được gì, những ưu điểm cũng như hạn chế của từng công cụ trong việc thoả mãn mục tiêu marketing của mình.

Google+ tận dụng ưu thế từ nền tảng giao tiếp của Google

By Charlene Li

Tôi đang theo dõi việc ra mắt “Google+” với sự thích thú đặc biệt bởi vì trọng tâm của nó có vẻ chính là các công cụ “quản lý bạn bè”.

Quản lý bạn bè (friend management) là một thứ rất tai ương trong kinh nghiệm của tôi khi sử dụng Facebook, bởi vì tôi không muốn chia sẻ mọi thứ với tất cả mọi người. Tôi cũng đã phạm phải một sai lầm là chấp nhận làm bạn với quá nhiều lời mời kết bạn và kết quả là tôi chia sẻ rất ít những gì mang tính cả nhân trên tài khoản riêng của mình. Cho dù Facebook cũng có những công cụ như Groups và friend lists, nhưng chúng quá phức tạp và khó dùng.

Google vs. Facebook Google+ tận dụng ưu thế từ nền tảng giao tiếp của Google

Google+ tận dụng thực tế rằng bạn đã có những người bạn “thật” (real) trong danh sách của mình và thậm chí có thể đã được sắp xếp, phân loại trong sổ địa chỉ của bạn. Điều này là rõ ràng nhất nếu bạn đang sử dụng Gmail. Hãy nhìn vào sổ địa chỉ trong Gmail của bạn và bạn sẽ thấy top 20 contacts đã được xác định sẵn. Google biết điều này, và cũng biết ai là người bạn thường xuyên viết thư qua lại trong cùng một nhóm (ví dụ hội phụ huynh, câu lạc bộ sách, những người trong gia đình, .v.v…) và sử dụng những thông tin này để phân tích và gợi ý ra các nhóm một cách tự nhiên để bạn tham gia vào dưới hình thức các vòng tròn Google+ (Google+ Circles).

Google có thể tận dụng tất cả những thông tin về hành vi người dùng này vào việc giúp bạn dễ dàng quản lý các mối quan hệ của mình. Bởi vì càng đối diện với vấn đề này – với những người mà bạn chia sẻ thông tin, và với những gì mà bạn chia sẻ, sẽ cung cấp những phân tích thực sự quý báu trong việc phân loại một cách tự nhiên các mối quan hệ.

Bây giờ thì nói đến phần kinh khủng nhất là quyền riêng tư (privacy) – hãy nhớ rằng Google cũng “đọc” nội dung email của bạn và cho bạn xem các quảng cáo bên lề Gmail. Phần lớn chúng ta vượt qua được chuyện này. Nhưng sẽ thế nào nếu tôi trao quyền (nhớ là: sự cho phép là vô cùng quan trọng!) cho Google được phép gợi ý cho tôi nếu và khi nào tôi nên thêm (add) một ai đó vào nhóm của mình? Nếu tôi viết thư thường xuyên với một ai đó nói về việc đạp xe, Google+ có thể gợi ý rằng tôi nên add người đó vào vòng tròn (Circle) đạp xe của mình. Về cơ bản, bạn phải có một mối quan hệ sâu sắc và tin tưởng với Google ở nhiều cấp độ khác nhau thì điều này mới xảy ra được. Tuy nhiên nó lại có thể mang lại cho bạn lợi ích rất lớn. (Xem bài viết “In Google I Trust” – Tôi tin vào Google, của tôi để tìm hiểu thêm về chủ đề này).

Mức độ tin cậy đó sẽ tiến thêm một bước mới nếu bạn có một chiếc điện thoại Android. Bạn có sẵn sàng để Google điều tra các quan hệ, cuộc gọi, tin nhắn trên điện thoại của mình để giúp bạn xây dựng những trải nghiệm xã hội mới với những người mà bạn giao tiếp nhiều nhất không? Thế còn với các dữ liệu của Google Calender hay là Google Voice thì sao?

Tôi nói điều này bởi vì phần lớn các giao tiếp của tôi, cả ở mặt cá nhân lẫn công việc, đều chạy trên các nền tảng của Google. Facebook không có những phân tích sâu sắc về tất cả những chia sẻ thực (real) mà tôi có trong cuộc sống thực của tôi, trong khi Google thì làm được điều đó.

Tôi tin vào câu chuyện Google+ bởi Google có năng lực tự nhiên để lôi kéo các nhóm người dùng lại với nhau dựa trên những hình thức giao tiếp đã có, và cũng tận dụng các nhóm tự nhiên hiện đã sử dụng các nền tảng giao tiếp này. Sẽ không có khó khăn gì cho những người đang sử dụng Gmail bắt tay vào sử dụng Google+, nhưng sẽ khó khăn hơn nhiều đối với những người không dùng Gmail.

Kết quả là, việc chia sẻ trên nền tảng Google sẽ được thống nhất, ngược với việc thống nhất chia sẻ bằng tin nhắn. Điều này sẽ không xảy ra sau một đêm và sẽ còn xa Google mới trở thành “kẻ giết chết Facebook”. Đúng hơn, đó là một sự dịch chuyển thông minh của Google để tận dụng thế mạnh của nó trong các nền tảng giao tiếp, các thuật toán và sự tin tưởng của người dùng chủ chốt để đi vào bài toán social.

Cuối cùng, tôi không mong đợi Facebook sẽ đứng mãi như vậy. Bạn hãy chờ xem, trong một ngày không xa, Facebook sẽ sốt sắng cải thiện các công cụ quản lý bạn bè của mình. Nhưng cho dù thế nào, họ cũng sẽ thiếu sự thông minh cần thiết trong việc hiểu hành vi của người dùng để giúp tôi thực sự có thể quản lý được bạn bè của mình, trừ khi tôi là một người quá tôn sùng Facebook.

Link gốc: Google+ Leverages Google’s Strength as a Communications Platform

Những thống kê “khủng” về Facebook

Chúng ta nói rất nhiều về cuộc cách mạng số trong đó truyền thông truyền thống đang bị đặt trước những cụm từ: biến động, thụt giảm về độc giả và công chúng, phá sản, nhường sân chơi… Bài viết này sẽ cập nhật những thông tin và số liệu mới nhất về vấn đề này.

Bức tranh vào năm 2011 thực sự trông như thế nào? Truyền thông truyền thống không chết – hoặc ít nhất là chưa chết. Nhưng rất nhiều tay chơi mới đã tiến vào lãnh địa marketing trong vòng từ 10 đến 15 năm qua. Hãy nhìn những gì xảy ra với Facebook.

mark Những thống kê khủng về Facebook

Độ phủ

Toàn cầu

  • 700 triệu thành viên trên toàn cầu (theo SocialBakers / Mashable 2011/05)
  • Cứ 13 người có mặt trên trái đất thì có 1 người trên Facebook
  • Nếu Facebook là một quốc gia thì nó sẽ là quốc gia lớn thứ 3 trên thế giới, lớn hơn Mỹ, Brazil, Nga và Nhật Bản.
  • Facebook hiện hữu ở 70 ngôn ngữ trên toàn cầu (Theo Facebook press room).
  • 70% người dùng Facebook sống bên ngoài nước Mỹ (Theo Facebook press room).
  • Ngành phát thanh mất 38 năm để đạt được con số 50 triệu người nghe. Truyền hình mất 13 năm. Internet mất 4 năm… Còn Facebook chỉ mất ít hơn 9 tháng để đạt được con số 100 triệu người dùng. Các ứng dụng trên iPhone dành cho Facebook được tải về (tổng cộng) đạt 1 tỷ trong vòng 9 tháng.
  • Mỗi ngày có 700,000 người mới tham gia vào Facebook (Theo DBA Worldwide)

Mỹ

  • Là site đứng thứ 3 về chia sẻ video được xem nhiều nhất tại Mỹ vào tháng 7/2009 tính trên số lượt xem (Theo Nielsen VideoCensus)
  • Hàng tháng, 113 triệu người Mỹ có mặt trên Facebook (Theo Compete Inc 9 June 2009)
  • 33% dân số Mỹ là thành viên của Facebook (theo @JustinSmith)
  • 33.3% số người online ở Mỹ đọc tin tức nhờ Facebook (Theo Razorfish FEED09)
  • 100 triệu visitors vào tháng 11 2009 tại Mỹ = 5.5% tổng số thời gian online (so với 2.5% năm 2008) (theo comScore Nov.09)
  • 62.4% dân số Mỹ dùng Facebook hàng tháng so với 24.3% số người sử dụng MySpace (theo comScore 2010/09)
  • 42.3% dân số Mỹ sử dụng Facebook hàng tháng (theo eMarketer 2011/02)
  • 33% số người sử dụng online video (58.6M) xem video trên Facebook (243 video/người) khiến Facebook trở thành trang chia sẻ video lớn thứ 2 sau Google/YouTube, lớn hơn Yahoo (theo Marketing Charts 2010/08)

Trung Quốc

facebook funny e1298361775169 Những thống kê khủng về Facebook

Canada

  • 19.6 triệu người Canada, 3.5 triệu người nói tiếng Pháp sử dụng Facebook (theo comScore 2009/07)
  • 62% dân số Quebec (cho dù có dùng pc hay không) hoạt động trên Facebook hàng tháng (theo comScore 2010/08 + StatsCan)
  • 26% người Canada kết nối trực tuyến trên Facebook hàng ngày so với 4% sử dụng YouTube, 4% dùng MySpace và 3% cho Twitter (theo Cossette 2009/11)

Pháp

  • 15 triệu người Pháp sử dụng Facebook thường xuyên (theo Mashable) tương đương với cứ 4 người thì có 1 người dùng!
  • 95% thành viên của tất cả các mạng xã hội ít nhất đều có mặt trên Facebook, 60% sử dụng hàng ngày (theo Jean-Nicolas Reyt)
  • 30.4% những người dùng Internet tại Pháp sử dụng Facebook (theo Inside Facebook 2010/08)

Anh

  • 6.2% lượt truy cập của tất cả các website tại Anh là vào trang Facebook. (theoHitwise Mars 2010)
  • Facebook chiếm 50% toàn bộ traffic của tất cả các mạng xã hội tại Anh, tiếp đến là YouTube chiếm 17%, Twitter chiếm 2% và MySpace at 1.3%
  • 44.2% số người sử dụng Internet tại Anh truy cập Facebook (theo Inside Facebook 2010/08)

Nhật

  • 3% số người dùng Internet tại nước này dùng Facebook thường xuyên và mỗi tháng chỉ dành cho nó 31 phút. (theo Jean-Nicolas Reyt)

Đặc điểm người dùng

  • Trung bình một người dùng Facebook có 130 bạn (Theo Facebook press room)..
    • Độ tuổi trung bình của người dùng là 26
    • Mỗi tháng một người dùng quay trở lại Facebook trên 40 lần và mỗi lần dành cho nó 23 phút
    • Mỗi người like 80 trang cộng đồng, nhóm và sự kiện (community pages, groupes or events)
    • Mỗi người tạo ra 90 mục nội dung mỗi tháng
    • Mỗi ngày có 30 tỷ nội dung được chia sẻ
    • Mỗi tháng có 770 tỷ lượt xem trang (page views)
  • Nhóm người dùng phát triển nhanh nhất trên Facebook là phụ nữ ở độ tuổi 55-65. (Theo Facebook press room).
  • Phụ nữ chiếm ưu thế hơn trên Facebook với 57% (theo InformationIsBeautiful.net)
  • Facebook là mạng xã hội được Baby Boomers yêu thích hơn so với các mạng khác (theo eMarketer via Six Pixels of Separation)
  • 57% số thành viên nữ ở độ tuổi 18-34 cho biết họ nói chuyện với những người bạn online nhiều hơn so với offline.(theo Oxygen Media 2010/07)
    • 39% cho biết họ kết nối nhờ Facebook
    • 34% cho biết lướt Facebook là việc làm đầu tiên trong ngày, trước cả việc đi vệ sinh, đánh răng hay chải đầu…
    • 21% mở Facebook ra đọc vào nửa đêm
    • 42% tin rằng không có gì bất ổn nếu đăng những ảnh say xỉn của bản thân lên Facebook
    • 50% cảm thấy không có vấn đề gì trong việc kết bạn với những người hoàn toàn lạ
    • 9% phụ nữ trên Facebook đã chia tay bạn trai của mình bằng Facebook, với nam giới, tỷ lệ này là 24%.
  • 23% số người trên 50 tuổi thích Facebook hơn MySpace và Twitter (theo AARP 2010/06).

facebook funny Những thống kê khủng về Facebook

Mức độ sử dụng

  • 35 triệu người dùng cập nhật trạng thái (status) mỗi ngày (theo Website Monitoring Blog và Facebook press page)
    • 60 triệu status được update mỗi ngày (theo Facebook Blog).
    • 10 triệu người dùng trở thành fan của một nhãn hàng nào đó mỗi ngày (theoFacebook Blog).
    • Hiện có 45 triệu nhóm người dùng trên FB (theo Facebook Blog).
    • 3 tỷ bức ảnh được up lên mỗi tháng
    • 5 triệu nội dung được up lên mỗi tuần
    • 3.5 triệu sự kiện được tạo ra mỗi tháng
    • 3 triệu trang doanh nghiệp (business pages) đang hoạt động trên Facebook
    • 1.5 triệu doanh nghiệp tạo ít nhất một page
    • Hàng ngày có 20 triệu người dùng trở thành fan của một page nào đó
  • Trung bình, một người trẻ tuổi truy cập Facebook trên 16 lần / tuần (theo Cossette2009/11)
  • Năm 2010, Facebook có nhiều lượt truy cập hơn so với Google theo Experian Hitwise (Mashable (2010/12) chiếm 8.93% số lượt truy cập của tất cả các website tại Mỹ so với Google chiếm 7.19%.
  • Trung bình mỗi người đọc 661.8 trang nội dung mỗi tháng trên Facebook, cao hơn rất nhiều so với đối thủ gần nhất là Hi5 với 351.2 trang và MySpace là 261.8 trang (theo Pingdom.com)
    • Tính số pages view trên mỗi lượt truy cập, Friendster cao nhất với 30 page views, sau đó là Hi5 (29.3), Bebo (28.3), Facebook (23.6) và MySpace (21.8).
    • Tính lượt truy cập hàng tháng, Facebook chiếm ưu thế với con số 28 ngày/tháng (gần như là hàng ngày), theo sau là Hi5 (12 ngày), MySpace (12 ngày), Slashdot (11 ngày) và Twitter (9 ngày)
  • Các nghệ sỹ nhận trung bình 92 likes và 17 comments cho mỗi post trên Facebook, so với tỷ lệ này của báo chí là 57 & 43 và các thương hiệu là 54 & 9 (theo Visibli 2011/04)
    • 50% số Likes tích lũy được trong vòng 20 phút sau khi post

9 57 Những thống kê khủng về Facebook

Sử dụng trên Mobile

  • 250 triệu truy cập thông qua các thiết bị di động hàng ngày (theo MediaPost 2011/04)
  • Người sử dụng Facebook bằng mobile năng động gấp đôi so với những người không dùng mobile để truy cập Facebook (theo Facebook Blog).

Thời gian sử dụng

  • 120 triệu thành viên truy cập vào Facebook hàng ngày – trên 5 tỷ phút được sử dụng mỗi ngày (tương đương với 83,3 triệu giờ, hay 3,47 triệu ngày, hay 496 000 tuần, hoặc 9 539 năm!!!).
  • Trung bình một người dành 15 giờ 33 phút mỗi tháng = 32 phút mỗi ngày (bao gồm cả cuối tuần)
    • 8 tỷ phút được dành cho Facebook mỗi ngày (theo Facebook Blog).
  • Là trang đứng đầu về số thời gian truy cập chiếm 11.6% toàn bộ thời gian online của nước Mỹ so với Yahoo (4.25%) và Google (4.1%) (theo Compete.com 2010/01)

Nguồn nhân lực

Sử dụng trong Marketing

  • 99% các nhà bán lẻ trực tuyến có tài khoản Facebook
  • 37% số người dùng theo dõi một nhãn hàng độc quyền nào đó (theo Razorfish Nov.09)
  • Trên 300 000 công ty có mặt trên Facebook.
  • 77% số Fan Pages trên Facebook có ít hơn 1 000 fans (theo TechCrunch/Sysomos)
  • 4% số Fan Pages trên Facebook có nhiều hơn 10 000 fans (theoTechCrunch/Sysomos)
  • 11.9% số Fan Pages trên Facebook là các trang dành cho sản phẩm, chủ yếu 46% trong số này là các sản phẩm giải trí (phim, nhạc, các ngôi sao, video games…) (theo TechCrunch/Sysomos)
  • Trung bình, một Fan Page có 4 596 fans (theo Sysomos) Các sản phẩm hàng đầu là:
    • Starbucks – 5 113 068 fans
    • Dippin’ Dots – 898 722
    • In-N-Out – 417 190
    • Domino’s Pizza – 323 856
    • Subway – 321 396
  • Facebook (với 23%) là công cụ social với giá trị sử dụng lớn thứ 2 đối với các nhà marketing, chỉ đứng sau LinkedIn (26%) và cao hơn Twitter (17%) (theo Unisfair).
  • 56% những người mua sắm trực tuyển tại Mỹ tham khảo trên Facebook trước tiên để tìm các mẹo mua sắm cũng như các bình luận về sản phẩm (theo ForeSee Results 2010)
  • 87% những người làm marketing cho các doanh nghiệp nhỏ trên toàn cầu sử dụng Facebook, là công cụ social media đứng thứ 2 mà họ sử dụng, sau Twitter (theo (Social Media Marketing Industry Report 2010)
  • 66% các trang trên Top 100 của comScore tại Mỹ và 50% Top 100 các site trên toàn cầu có tích hợp với Facebook (theo Danny Brown)
  • 55% sử dụng tại văn phòng (theo Jean-Nicolas Reyt)
  • $0.56 = trung bình CPM, thấp hơn 4 lần so với trung bình online vào khoảng 2.43$ (theo Jean-Nicolas Reyt)
  • 17%  số người sử dụng Facebook sẵn sàng mua sản phẩm, dịch vụ của một nhãn hàng mà họ follow / like, so với 37% trên Twitter và 27% qua email (theoExactTarget eMarketer 2010/09)
    • 21% số người sử dụng Facebook sẵn sàng giới thiệu một nhãn hàng họ thích, so với tỷ lệ này ở Twitter là  33% và 24% đối với email
  • 36% số fans của các nhãn hàng trên Facebook muốn mua sản phẩm của công ty mà họ thích nhờ vào nút “Like” hơn trước kia, so với 61% những sản phẩm không không có like (theo DDB Worldwide / OpinionWay Research 2010/10)
  • 1.86 tỷ $ là doanh số quảng cáo trên Facebook năm 2010 (theo Mashable 2011/01)
  • 50% = hiệu quả quảng cáo trên Facebook so với bất kỳ nơi nào trên web. (theo Jeff Bullas 2011/02)
  • Twitter và Facebook có ảnh hưởng (28%) tới sức mua của Holiday Shopping (theo comScore)
  • Facebook được coi là TỐI QUAN TRỌNG đối với 44% các công ty ở Bắc Mỹ vào năm 2011 (theo eMarketer / HubSpot 2011/02)
  • Thống kê trung bình dành cho top 100 thương hiệu trên Facebook (theo Wongdoody / eMarketer 2011/02)
    • 1.8 triệu fans
    • 24 posts mỗi tháng
    • 857 fan posts mỗi tháng
    • 1,456 likes mỗi tháng
    • 157 comments mỗi tháng
    • 88% post video
    • 82% trưng cầu ý kiến/câu chuyện từ fan
    • 79% cho phép fans viết tự do lên wall
    • 66% tích cực trả lời các post của fan
  • 95% các doanh nghiệp nhỏ tại Mỹ sử dụng social media để làm online marketing sử dụng Facebook, sau đó đến Twitter 60%, LinkedIn 58% và YouTube 45% (theoConstant Contact 2011/03)
    • 82% coi Facebook là một công cụ marketing hiệu quả, tỷ lệ này là 73% đối với YouTube, 55% đối với các giao dịch trên địa bàn và 47% đối với Twitter & LinkedIn
    • 95% sử dụng website marketing, 91% dùng email marketing, 77% dùng quảng cáo báo in, 53% dùng event marketing và 69% sử dụng quảng cáo online.
  • Facebook Connect chiếm 35% thời gian sử dụng của toàn bộ người dùng web trên thế giới, so với 31% dành cho Google, 13% dành cho Yahoo, 7% dành hco Twitter. (theo Janrain 2011/04)
    • Facebook Connect chiếm 58% thời gian chia sẻ nội dung của người dùng, so với 32% dành cho Twitter, 13% dành cho LinkeIn và 9% dành cho Yahoo.

Nguồn Performance Indicators: Facebook

Lòng tôi hẹp khi lượng đời quá rộng…

Hai tuần trước, hội học sinh cấp ba của tôi tụ họp, nhờ một cái Fan Page của Facebook. Trong số những người tới dự, già hơn tôi chỉ có một, còn trẻ hơn tôi thì quá nhiều. Sau rất nhiều giờ blah blah về những chuyện trường xưa lớp cũ và những dự định cỏn con, chúng tôi ra quán nhậu. Mấy giờ ngồi nói cho người khác nghe trong mù mịt khói thuốc không đem lại được gì nhiều cho tôi bằng mấy giờ ngồi nghe người khác nói trong nồng nàn men bia.

Tại bàn nhậu hôm ấy, tôi may mắn được ngồi gần một em dưới tôi một khóa, cũng là dân chuyên văn, giờ đang là luật sư. Bia vào thì lời ra. Nhưng lần này không phải là lời của tôi, mà những gì em gái nọ tình cờ kể, khiến tôi có cơ hội để nhìn lại mình. Ra trường sau tôi một năm, là luật sư của Đoàn LS Hà Nội, có một con gái 8 tuổi và hai đứa sinh đôi 3 tuổi, một trai một gái, em tự nhận là mình có số được “nhờ chồng”, vì mặc dù một nách ba con nhưng suốt ngày trên từng cây số, ít thời gian ở nhà, nhưng chồng rất thông cảm và ủng hộ. Tôi rất tò mò về những việc cứ khiến em phải “trên từng cây số”, chắc là phải làm ăn lớn lắm. Hóa ra em mải mê đi làm từ thiện. Tôi hỏi: Em đi làm cho tổ chức nào hay có người cho em tiền để làm? Em bảo: Em thích thì làm thôi chị ạ, chẳng có ai cho tiền để làm cả, mình thích thì mình làm thôi, càng làm càng say càng muốn đi nhiều. Em kể một dự án từ thiện mà ngay ngày hôm sau em lên đường là một dự án giúp bà con dân tộc nuôi dê ở Huyện Na Rì, Bắc Cạn (nếu tôi nhớ không nhầm). Em kể: Bọn em lên cho bà con tiền mua dê nái về nuôi, mỗi một lứa dê nái đẻ ra, bọn em lấy lại ba con, đem cho hộ khác. Em lên đấy liên tục để kiểm tra chuồng dê của bà con và đem dê đến cho các hộ mới. Bọn em toàn tự đi, thỉnh thoảng đi nhờ được xe, không thì đi xe khách.

Tôi nghe mà không tin vào tai mình lắm, bằng một quán tính ích kỷ và nghi ngờ một cách thâm căn cố đế, tôi mặc nhiên không tin vào tai mình. Nhưng bữa bia đó kéo dài đến 11 giờ đêm. Em gái đó ngồi với chúng tôi đến gần 10h thì về, vì em bảo: đã đến giờ em phải về làm bà mẹ nhân dân. Suốt trong thời gian đó, tôi đã củng cố và gỡ bỏ mối nghi ngờ của mình bằng rất nhiều câu hỏi. Và càng hỏi càng thấy khó thở ở ngực, với một cảm giác mà trước đây chưa bao giờ có. Một cảm giác coi thường bản thân.

Cảm giác hiếm hoi đó không tồn tại lâu, trong cái con người còn quá lạ lẫm với những chuyện như tôi vừa kể, thì một tuần sau đó, cảm giác này lại trỗi dậy, khi tôi tới đón chị bạn thân của tôi vào một buổi tối khi chị tan sở. Bạn của tôi làm việc trong một tập đoàn lớn nhất nhì nước mình, việc của chị toàn dính đến tiền nong. Chắc có nói bạn cũng không thể hình dung hết một ngày bao nhiêu tiền chảy ra chảy vào cái phòng làm việc của chị. Mới đây, chị thôi không ngồi như một con chuột trong cái chĩnh vàng đó nữa, mà chuyển qua bộ phận khác của tập đoàn. Cũng là một bộ phận tiêu tiền, nhưng lần này việc tiêu tiền đem đến cho chị một không khí khác. Mấy tháng qua tôi không gặp chị, nên lúc gặp chị thấy rõ chị phải sút đi đến 5 – 6 cân thịt.

Đưa chị về nhà lúc 6h, nhưng tôi đã ngồi tới 8h giờ để nghe chỉ kể về công việc. Mỗi năm, chị được giao cho một cơ số tỷ đồng để giúp đỡ người nghèo và người tàn tật. Tôi nghĩ chị là người quá phù hợp cho vị trí công việc này. Vì chị là người công minh hiếm thấy. Hồi còn làm cùng với chị ở một dự án nhà nước, tôi đã chứng kiến nhiều lần chị gạt phăng những khoản chi ngoài luồng của các sếp như thế nào khi chị làm phòng tài chính. Tôi không biết sau này cái gì sẽ mua chuộc được chị, nhưng chắc chắn đó không phải là tiền.

Chị kể, suốt tháng vừa rồi chị lặn lội mấy tỉnh miền Trung, đến những nơi có thiên tai tàn phá để kiểm định hồ sơ của các hộ. Chị bảo có những lúc phát khóc. Thân gái dặm trường, ngồi sau xe máy của cán bộ địa phương, chở đi mấy chục cây số đất đỏ bụi mù, leo lên những nơi heo hút để xem tận mắt. Chị giơ tay ra dấu: Em đừng cho chồng chị biết, anh ấy mà biết vợ cực khổ như thế khéo không cho chị làm đâu.

Tôi hỏi: chị có nhất thiết phải làm việc này không? Chị bảo: chị chưa biết được, nhưng chị làm việc này được 6 tháng rồi, và chị vẫn đang mải mê với nó. Chị kể những lần chị đi vào viện huyết học để chụp ảnh các cháu bé phải phẫu thuật. Có những cháu khối u lớn hơn cả người, chị chụp ảnh xong thì gần như xỉu đi vì sợ quá. Tôi bảo chị dũng cảm quá, vì tôi biết chắc chắn là mình không làm được việc đó, hiếm khi tôi nhìn lâu được một người khuyết tật hay bệnh tật. Chị bảo quy trình ở chỗ chị là phải đi thẩm định, mang ảnh về và trình bày hoàn cảnh của đối tượng cứu trợ để các “sếp” duyệt. Nhưng không phải lúc nào cũng được duyệt ngay, không phải lúc nào người ta cũng tin ngay những bức ảnh chị chụp. Ông xã tôi ngồi cạnh tư vấn cho chị là lần sau mang máy quay đi thì hết nghi ngờ.

Chị có vẻ không để ý lắm mà mải mê nói về một cháu bé mắc chứng bệnh tai quái nào đó mà phải chịu mang trên người một khối u rất lớn, mỗi năm phải phẫu thuật một lần. Cháu bé rất bi quan về hoàn cảnh của mình, vì lo rằng chỉ được hỗ trợ phẫu thuật một lần thôi, còn các năm tiếp theo thì sẽ như thế nào. Chị quả quyết: cháu nhóm máu gì? AB cô ạ! Thế thì thế này nhé, mỗi năm cuộc phẫu thuật của cháu sẽ mất 8 triệu, cô cũng nhóm máu AB, cháu cứ yên tâm đến kỳ lên HN phẫu thuật đi, cô sẽ cho tiền để cháu mổ, còn máu của cháu cô sẽ cho.

Con mắt của tôi quá bé, nên có trợn lên thì người khác cũng khó mà phát hiện được, nhưng nếu chị để ý lúc đấy, chắc sẽ thấy nó sắp nhảy ra ngoài rồi. Chị không quá giàu. Và con số 8 triệu cũng không quá nhiều. Nhưng tôi thấy việc làm của chị quá lớn!

Sau hôm ở nhà chị về, tinh thần coi thường bản thân của tôi lại được củng cố thêm một lần nữa.

Hàng ngày tôi vẫn nghe trên tivi ra rả những chương trình từ thiện. Tôi đã từng tham gia rất nhiều chương trình làm từ thiện theo kiểu phong trào. Công ty của tôi cũng từng đóng góp miễn phí website cho các dự án từ thiện, cũng tham gia các chương trình nọ kia, nhưng tóm lại là phong trào. Chưa có lúc nào tôi tham gia vào từ thiện một cách thực tâm và tận tâm. Hàng ngày cũng nhìn thấy hoa hậu, người mẫu, doanh nhân làm từ thiện, nhiều lúc có cảm giác nhà nhà làm từ thiện, người người làm từ thiện, bỗng dưng mà sinh ra một phản ứng có điều kiện với hai chữ từ thiện.

Nhưng mấy tuần vừa qua làm tôi biến đổi nhiều quá. Tôi đang bị rơi vào tình cảnh tự chất vấn mình.

Tôi thế nào ư?

Tháng nào cũng ngập ngụa trong tiền. Không phải vì tôi quá nhiều tiền. Mà nỗi lo thường trực là tiền. Lúc không có tiền thì lo kiếm tiền. Có tiền thì lo tiêu tiền. Lúc nào cũng bị ám ảnh vật chất. Ô tô. Nhà cửa. Giày dép. Túi xách. Trang sức. Mỹ phẩm. Quán sá. Du lịch. Và thường trực vẫn thấy mình không đến nỗi bất hạnh nhưng cũng không sung sướng. Lúc nào cũng bị tiền nong và phần lớn những chuyện liên quan đến tiền nong cào cấu cắn xé.

Đã vậy, như là một công thức, tôi cũng hay chẹp miệng hay thở dài trước những người ngửa tay xin ăn, hay trước những người nghèo lâm trọng bệnh. Tôi cũng biết than thở khi nhìn thấy những người nghèo úp màn nằm chơ vơ phía sau tòa nhà dành cho bệnh nhân nghèo trong viện Bạch Mai. Tôi cũng biết ái ngại khi nhìn những đứa trẻ người dân tộc cứ chiều xuống lại ngồi ở bậc thềm xuống chợ Sapa khóc khản tiếng không biết vì đói hay vì nhớ mẹ. Tôi biết tất cả những điều ấy, như là một thứ công thức, buộc tôi những lúc đó chẹp miệng, thở dài.

Nhưng, tôi hiếm thấy mình thò tay vào túi móc ra 5 nghìn, 10 nghìn lẻ cho một đứa trẻ lang thang. Tôi hiếm khi bỏ vài đồng lẻ để mua một gói tăm cho người tàn tật, hay cho một bà cụ chưa đến nỗi già lắm vài đồng. Vì cũng là một thứ công thức, tôi hay nghi ngờ: không biết người kia có tàn tật thật không, bà cụ kia trông khỏe thế sao không làm gì mà ăn mà lại đi ăn xin. Tôi quên mất một điều là tự tôi phải làm việc tốt đã, còn việc giả vờ hay thành thật là việc của người khác, nhưng cảm giác không muốn mắc bẫy thiên hạ, không muốn bị lừa luôn lớn hơn nhiều mong muốn được tốt với ai đó.

Hóa ra, lâu nay tôi vốn thích cho những người lái taxi tiền thừa hơn là cho những đứa trẻ lang thang. Những người lái taxi có người nhận được tiền thì rối rít cảm ơn, nhưng nhiều người thì cố tìm ỉm đi chờ mình xuống xe. Nhưng tôi hình như không thấy tiếc những đồng lẻ, và nhiều khi không lẻ lắm đó, cho những người thừa sức khỏe để lao động và thường là mưa không đến đầu đó. Nhưng tôi lại bước cho nhanh qua hay gạt đi những bàn tay ngửa ra xin khi thấy tôi ngang qua trước mặt. Tôi làm ngơ trước những gương mặt lấm lem, những đứa bé hơn con tôi chỉ vài tuổi hay những cụ già bằng tuổi bố mẹ tôi. Tôi tiếc với họ một chút thời gian và thường là không có mong muốn hay thôi thúc rút ví ra cho họ vài đồng.

Đôi khi trong đời, chỉ là vì ta gấp gáp quá, ta mải miết quá để đi cho nhanh mà quên không chậm lại vài giây để tự tìm thấy cái vốn có, cái thiên hướng ở chính mình, để làm được những điều mà rất nhiều tiền, rất nhiều phù phiếm, rất nhiều cố gắng không mua lại nổi những thanh thản và rất nhiều thương mến.

Bạn nghĩ gì về Facebook?

Tờ TIME tiến hành “phỏng vấn” những người sử dụng Facebook – trên chính Facebook, tất nhiên – về việc họ sử dụng mạng xã hội này như thế nào và nó có ý nghĩa như thế nào đối với cuộc sống của họ. Dưới đây là 20 câu trả lời được chọn đăng. Còn với bạn, Facebook có ý nghĩa như thế nào?

Bạn tham gia Facebook khi nào và tại sao?


Randa Guastala, Brooklyn, N.Y.

“Tôi tham gia FB vài năm rồi, để “do thám” các con tôi, và tôi nhận ra rằng muốn làm được việc đó tôi phải là bạn của chúng.”

Lacey Hancher, Garfield, N.J.

“Tôi đã bị ép tham gia FB khi người hướng dẫn của tôi ấn tôi ngồi xuống trước máy tính và nói FB là cách duy nhất tôi có thể kết bạn ở trường.”

Mike Costello, Carver, Oregon

“Khoảng 2 năm trước, bởi vì tôi đã chán MySpace rồi.”

Điều hay ho nhất hoặc kỳ quặc nhất xảy đến với bạn trên FB?


Sandra Ryan, Dublin, Ireland

“Hay ho nhất ư? Tôi đã gặp bạn trai tôi. Và dở nhất à? Cũng chính là việc tôi đã gặp anh ta.”

Sue Bromen, Belle Plain, Minn.

“Điều hay nhất xảy đến với tôi là được nghe mọi người gọi tôi là bà nội “hip” 71 tuổi vì tôi biết sử dụng FB”.

Ana-Marija Ana-mi, Zagreb, Croatia

“Tôi đã yêu một người bạn cũ nhờ FB, người khi đó sống cách tôi nửa vòng trái đất và bây giờ chúng tôi đang sống cùng nhau”.

Rocío Jaimes, Caracas, Venezuela

“Mọi người tag tôi vào những bức ảnh “không đỡ nổi”.

Warren Barrett, Houston, Texas

“Tôi đã giới thiệu FB cho bạn gái của mình, qua đó cô ấy tìm lại tình yêu cũ từ hồi đi học, người mà cô ấy không gặp trong suốt 30 năm qua, và quay lại với anh chàng ấy, sau đó bay ra nước ngoài để tìm đến với anh ta. Thật may là chúng tôi đã chia tay.”

Hãy điền vào chỗ trống


Tynee Seno, Lapu-Lapu City, Phillipines

“Nhìn chung, tôi dành 4 giờ mỗi ngày cho FB, nhiều hơn thời gian tôi ra ngoài.”

Jessica Longhi, Brick, N.J.

“Nhìn chung, tôi dành 5 giờ mỗi ngày cho FB, nhiều hơn thời gian tôi tìm việc.”

Cuộc đời của bạn sẽ thế nào nếu không có FB?


Adiguna Wijaya-Abundjani, Jambi, Indonesia

“Sẽ như bầu trời không có sao”

Barrett Blake, San Diego, Calif.

“Sẽ lạnh lẽo và tăm tối”

Cherry Livesay, Salem, Oregon

“Tôi sẽ phải quay lại xem TV và có thể là chơi tú trên máy tính”.

Adam Daly, Maidenhead, U.K.

“Một thứ khác có thể sẽ ra đời và thay thế nó”.

Jen Yeré, Medellín, Colombia

“Tôi thậm chí không thể tưởng tượng được. Có thể sẽ giống cảm giác sống ở những năm 90″.

Hassan Merhi, Dearborn, Mich.

“Bình thường”.


Gần đây bạn có điều chỉnh lại cài đặt về thông tin cá nhân của bạn trên FB không?


Brian Cottingham, Raleigh, N.C.

“Có, tôi điều chỉnh mấy tuần trước, khi FB mở thông tin cá nhân của người dùng cho các site khác. Tôi không tin tưởng FB sẽ là người giữ kín thông tin cá nhân và thông tin về tài khoản người dùng trên Internet.”

Bạn có muốn thay đổi điều gì ở FB không?


Talita Camargo, São Paulo, Brazil

“Tôi sẽ thích nút “dislike” lắm!

Patrick Miller, Scarsdale, N.Y.

“Không còn các quảng cáo làm phiền, gây nhiễu, không có mục tiêu, lặp đi lặp lại. Gmail cũng có quảng cáo nhưng không làm phiền, có xác định đối tượng và đa dạng, tôi thường xuyên click vào quảng cáo trên Gmail. Còn với FB, chính xác là tôi click vào quảng cáo đúng một lần”.

Bạn thích điều gì nhất ở FB?


Christina DeLouise, New York, N.Y.

“Điều tôi thích là được nhìn ảnh của mọi người, bất kể họ đến từ đâu.”

Người Việt Nam thô lỗ

Trong 100 bài báo chí phỏng vấn người nước ngoài đánh giá thế nào về người Việt Nam, thì phải có đến 99 bài có câu trả lời là: người Việt Nam thân thiện, dễ mến. Dân ta khấp khởi vui mừng vì được thế giới đánh giá cao về tính cách dân tộc “friendly”, “nice”. Nhưng biết đâu trong phần lớn các cuốn cẩm nang du lịch, hướng dẫn làm ăn (như ở VN chúng ta vẫn được đọc là làm thế nào để làm ăn với người Nhật, hay làm việc với người Trung Quốc thế nào…), các nhà nghiên cứu đã khuyên những người có ý định đến hoặc sinh sống ở Việt Nam rằng khi gặp người Việt Nam hay đánh giá về họ, người Việt Nam rất thích được khen là thân thiện, cởi mở, dễ mến, nên khen ngợi họ như vậy. Và 99% người nước ngoài sẽ tỏ ra lịch sự mà trả lời đúng đáp án này, bất kỳ khi nào được phỏng vấn. Cũng giống như lời khuyên khi làm việc với người Trung Quốc, nhất định phải đưa card visit và bắt tay cấp trên trước.

Nhưng là một người Việt Nam tận xương tủy, tôi nghĩ chúng ta thật thô lỗ, không phải trong giao tiếp với các bạn nước ngoài, mà trong lối sống hàng ngày.

Ở một phòng làm việc, cơ quan nhà nước…

Ông chồng, đã là Trưởng phòng kế hoạch của một cơ quan đầu ngành thuộc trung ương, đang thì thầm với đồng nghiệp, chốc chốc lại nhấn giọng, văng ra vài câu “mẹ”. “Mẹ, nó chê anh già chứ, nó cứ cậy nó trẻ, nó lấy anh già, anh phải phục vụ nó.” “Mẹ, chồng pha sữa làm đổ một tí sữa của con ra bàn thì đã làm sao, sữa là vàng à, mà nó chửi anh không ra cái gì.” “Mẹ, anh là đàn ông, anh thấy anh sai cái gì thì anh xin lỗi rồi, anh xin lỗi nó rồi, bảo anh nóng thì anh bạt tai em, nhưng em đừng đi, em mà bước qua cái cửa kia thì đừng quay lại nữa.” “Mẹ, nó vênh váo với anh, bố láo, anh cho đi luôn!”.

Không phải cái ông cứ nói một câu thì lại “mẹ” một câu kia vì thế mà bảo rằng ổng thô lỗ, vì tưởng Tây thì không biết chửi bậy chắc, một chuyên gia thuộc hàng VIP của WB mà tôi từng làm việc và quen biết nhiều năm, lúc điên lên cũng fuck, fuck liên tục. Nhưng cái thô bỉ ở câu chuyện này là quan hệ vợ chồng đổ vỡ vì một bà vợ cư xử thô lỗ với chồng vì một chuyện cỏn con.

Ở phòng khám bệnh Tai mũi họng, bệnh viện Bạch Mai

Sáng mùa hè nóng, bệnh nhân đông đúc, hành lang chật cứng, ghế có mươi chiếc nhưng người thì dễ đến mấy chục. Sau khi nộp tiền và được phát số, bệnh nhân không được ai hướng dẫn, đứng lơ ngơ đầy trước cửa phòng. Không có một chiếc ghế trống, người không có ghế thì đứng lố nhố, ngơ ngác, hỏi nhau phải xếp sổ ở đâu hay cứ đứng đấy chờ đến lượt, hỏi nhau đến số mấy rồi.

Thỉnh thoảng cửa phòng mở, bệnh nhân thò cổ vào hỏi: “chị ơi, có xếp sổ vào…” Chưa kịp nói hết câu, bác sỹ thò ra mắng té tát: “Cứ lui ra nhé, không có giơ giơ, xếp xếp cái gì ở đây cả.” Bệnh nhân tiu ngỉu quay ra, lại hỏi nhau: số mấy rồi? Không có câu trả lời. Cửa phòng lại mở. Bác sỹ mặc áo trắng đi ra, bệnh nhân mừng thầm. Bác sỹ: “Sao có cái cửa phòng mà cứ đứng đầy ra thế này, thế này thì ai mà đi nổi”. Bệnh nhân: không ai có câu trả lời và không giải thích được cho chính mình, vì cũng chẳng còn biết đứng vào chỗ nào. Y tá chạy ra, nhìn một bệnh nhân nội trú, đang mặc quần áo bệnh nhân: “Sao anh cứ đứng trước cửa phòng thế, đã bảo là tìm ghế mà ngồi rồi cơ mà, sao cứ đi đi lại lại vướng hết cả cửa thế này?” Không có một cái ghế nào trống, bệnh nhân lách nhau tìm chỗ đứng, y tá vẫn mắng xoe xóe.

Cửa phòng lại mở, bác sỹ thò đầu ra gọi tên một bệnh nhân vào đứng ngay cửa, xịt cho 2 phát thuốc vào mũi, rồi dặn: “Đứng ra ngoài kia chờ gọi vào nội soi nhé!” Một bệnh nhân mới đến, chưa được nếm mùi quát tháo, điếc không sợ súng, chạy lại hỏi: “Chị ơi đến số mấy rồi?” Bác sỹ: “Chúng tôi đang nội soi nhé, từ sáng tới giờ chưa khám ai nhé!” Bệnh nhân đến từ một tiếng trước, nhìn số của mình: 29, quả quyết đứng dậy đi về. Đi qua bàn tiếp đón trả lại quyển sổ và số, không buồn lấy lại tiền. Y tá nhìn với theo: “Ơ, thế không khám à?”

Trên Facebook

User 1 vừa update một post. User 2 có trong friendlist của user 1 (không phải người quen, mà là bạn của bạn, user 1 confirm friend request vì lịch sự) post một comment, rất trống không, cụt lủn. User 1 nghĩ: nếu không biết là mình request để trở thành bạn của ai thì request làm gì? Một khi đã request và được chấp nhận thì cũng nên biết họ là ai, trẻ hay già hơn mình để xưng hô cho phải phép tắc của người Việt, nếu không biết thì cũng gọi bạn bạn mình mình cho lịch sự. Nếu sinh ra ở Tây hay chỉ biết nói tiếng Anh, thì không ai phàn nàn con gọi bố là: “John ơi lại đây Jess bảo”. Nhưng đã là người Việt thì nên biết thưa gửi, à, ơi, nhỉ, nhé, ạ, dạ, vâng…, gọi anh, chào chị… Nếu không muốn bị ignore, delete, block thì cũng nên chọn cách giao tiếp phù hợp, nhất là khi nhờ người khác giúp đỡ thì càng phải tỏ ra lịch sự và về sau thì cũng nên tỏ ra helpful (có ích) khi người khác cần giúp đỡ, hay chỉ đơn giản là biết cách trò chuyện, ủng hộ các giao tiếp của bạn bè bằng cách bình luận (cho dù là nhạt nhẽo) để bạn bè biết là có người đang lắng nghe…

Một ngày bị bủa vây bởi các giao tiếp này, không thể không nghĩ người Việt Nam mình thô lỗ. Tôi cá là bất kỳ ai đọc đến đây, đều cũng đã chứng kiến một trăm, một nghìn lần những cảnh này. Lạ thay, mình đã sống, giao tiếp như thế có khi hàng trăm, hàng nghìn năm nay rồi, bạn tin không? Vợ vẫn chửi chồng không ra gì, bác sỹ chửi bệnh nhân, người với người xã giao cục cằn, thô lỗ…

Hôm qua xem phim Hàn Quốc “Bốn nàng công chúa nổi tiếng”, đoạn em Mi Chin làm y tá, cúi gập người chào bệnh nhân, đứng thẳng người lúc tờ mờ sáng dù buồn ngủ nẫu người và đang ốm nghén, vẫn một dạ hai vâng… cứ làm mình nghĩ mãi.

Người Việt Nam ạ, chúng ta có phải nhìn lại mình không?

Khi mới đến Việt Nam bạn Ben Stocking – trưởng đại diện của AP tại Việt Nam bây giờ, khi đó là phóng viên của San Jose Mercury, cứ thắc mắc với mình: “Lúc anh dừng ở đèn đỏ trên phố, anh thấy rất lạ là người Việt Nam hình như rất unhappy, vì mặt ai cũng thế này (bạn Ben làm bộ mặt rất hầm hố, gườm gườm, vừa cau vừa buồn như chuẩn bị đánh ai hoặc bị ai đánh).” Lúc đó chẳng biết trả lời thế nào, chỉ bảo có lẽ là ngoài đường bụi quá.

Nhưng giờ thì đã có câu trả lời. Vì những người dừng ở đèn đỏ đó vừa bị vợ chửi, vừa bị y tá chửi, vừa bực mình vì một đứa trời đánh trên mạng tự dưng nói năng thô lỗ. Mà cũng có thể là bị cả ba thứ đó trong một ngày.

Tweet hay không Tweet?

Thay bằng ngồi bói tình: yêu, không yêu, yêu… thì bây giờ lại có một số bạn ngồi bói Tweet, không Tweet, Tweet…

Không tin ư?

Trong vài tháng qua, báo Việt Nam rộ lên một loạt bài về “tiểu blog” Twitter. Mới xuất hiện chưa lâu nhưng nếu tra cụm từ “tiểu blog Twitter” trên Google tiếng Việt thì dễ cũng phải có đến hơn 66,000 kết quả, vượt xa so với “mạng xã hội Facebook” với gần 30,000 kết quả.  Chẳng thế mà một vài tờ báo cho rằng Twitter sẽ trở thành cơn sốt tại Việt Nam trong năm 2009, và khá nhiều blogger, ngay cả các báo, cũng viết giới thiệu, hướng dẫn cách sử dụng Twitter.

Sốt hay không chưa biết, nhưng nếu được so sánh tôi không chỉ chọn từ này, vì sốt là do viêm, sưng từ bên trong, còn Twitter là một cuộc đổ bộ từ bên ngoài, cho nên có lẽ nó giống với sốt virus hơn, tức là một loại dịch lây lan. Bởi vì nhiều người trong số bạn bè tôi, vô hình chung đã bị ảnh hưởng bởi đại dịch này. Họ phải nhìn thấy các update từ Twitter của tôi hàng ngày qua Facebook, hay Yahoo Messenger Status, và tệ hơn là trong cả câu chuyện tôi nói hàng ngày. Một số người tò mò hỏi nó là cái gì. Một số tự tìm hiểu. Một số khó chịu. Một số phát biểu tôi đã đúng về Twitter (nghĩa là đã bắt kịp xu hướng) khi nhìn thấy Twitter được giới truyền thông chính thống quan tâm qua các cuộc phỏng vấn trực tiếp của các đài truyền hình Mỹ về mạng xã hội non trẻ này. Một số người tôi chủ động lôi kéo vào con đường nghiện ngập. Tuy nhiên, không ít người băn khoăn, nghi ngờ và đề phòng “con bệnh” Twitter với câu hỏi Tweet, không Tweet, Tweet? (Tweet được dùng và hiểu như “update” hoặc hành động tham gia vào Twitter).

Một vài người sau khi tạo account vài ngày thì một đi không trở lại. Một vài người thì loay hoay mãi không biết phải làm gì. Một vài người lẩn thẩn nói chuyện một mình. Một vài người kêu chán. Một vài người kêu ghét. Nếu bạn hỏi tôi có nên Tweet không, thì câu trả lời của tôi sẽ rất rõ ràng dưới đây.twitter-comic

Nói tiếng gì?

Twitter không phải là một mạng xã hội chỉ nói tiếng Việt hoặc tiếng Anh. Nếu bạn đã dùng Facebook, bạn sẽ thấy rất gần gũi. Ngôn ngữ là do bạn chọn, quan hệ là do bạn chọn, bạn không buộc phải chỉ dùng tiếng Việt hay tiếng Anh khi tham gia Twitter. Do đó, khi một tờ báo nói “giới trẻ Việt Nam” (một cụm từ bị báo chí lạm dụng tới mức cứ nghe đến là sởn gai gà) khi tham gia vào Twitter thường dùng tiếng Anh vì họ cảm thấy khó khăn khi sử dụng tiếng Việt trong phạm vi giới hạn chỉ có 140 ký tự. Nói như vậy hóa ra “giới trẻ Việt Nam” nói giỏi tiếng Anh hơn tiếng Việt? Bởi vì diễn đạt trong vòng 140 ký tự đủ một ý, một chuyện, một ý tưởng, một bình luận, bằng ngôn ngữ mẹ đẻ đã là quá giỏi rồi, đừng nói tới ngôn ngữ mới chỉ quen biết tối đa là được 1/3 cuộc đời. Báo chí nhảm nhí! Xin lỗi các bạn, nhưng “hãy động não trước khi động bút” (mượn lại từ của các bạn nhé!).

Việc bạn chọn ngôn ngữ để giao tiếp trên Twitter nên phụ thuộc vào các yếu tố sau: Bạn quyết định follow (theo dõi) ai, người Việt Nam hay người nước ngoài, hay cả hai. Nếu bạn theo dõi người Việt Nam, bạn Tweet hai thứ tiếng chẳng phiền đến ai cả, bạn chỉ giúp cộng đồng học tiếng Anh tốt hơn thôi. Nhưng nếu bạn theo dõi người nước ngoài, bạn nên sử dụng tiếng Anh là chính, nhưng không có nghĩa là bạn không được nói tiếng Việt. Nên nói vào lúc họ… đi ngủ. Còn trong thời điểm họ xuất hiện, hãy sử dụng tiếng Anh, nếu không, bạn rất dễ bị unfollow vì vô tình tạo cảm giác khó chịu cho người theo dõi bạn.

Tweet thì được cái gì?

Nếu sử dụng Twitter chuyên nghiệp, thì có rất nhiều cái lợi (cùng hại). Còn nếu bạn muốn tìm kiếm một vài lý do để quyết định Tweet hay không Tweet, thì dưới đây là vài lý do đáng lưu tâm:

  • Twitter cho bạn cơ hội học hỏi nhanh chóng: Nếu bạn là nhiếp ảnh gia, bạn có thể tìm những người cùng nghề, sở thích với mình thông qua search hoặc hashtag, ví dụ gõ #photographer, bạn sẽ tìm thấy danh sách tất cả những người đã tự giới thiệu là photographer trên Twitter. Tương tự với các nghề khác như #PR, #webdesign, #web developer, #business… Thông thường những Twitter này sẽ dùng tiếng Anh. Họ thường Tweet về các chủ đề liên quan tới chuyên môn của họ. Nếu bạn không muốn phải đọc quá nhiều, nên chọn lọc thật kỹ đối tượng bạn sẽ follow bằng cách cất công đọc vài trang trong Profile của người này để nắm được quy luật Tweet của họ. Nếu họ là người thích buôn chuyện, bạn sẽ mất thời gian và không thu được nhiều thông tin, trừ khi bạn có thời gian để buôn bán với họ. Nếu họ là người thích chia sẻ thông tin, bạn sẽ thấy họ Tweet rất nhiều link tới các bài viết liên quan tới chuyên môn hoặc mối quan tâm của họ, mà thường là chuyên môn. Theo dõi những người này sẽ giúp bạn cập nhật rất nhanh với kiến thức trong lĩnh vực mà bạn quan tâm.
  • Twitter giúp lưu giữ thông tin: Một khi bạn mong muốn cập nhập thêm kiến thức mới từ các Tweet, thì có hai cách để bạn lưu giữ thông tin. Một là chọn ngôi sao màu vàng để đánh dấu Favourite trên các Tweet. Bằng cách này bạn sẽ lưu Tweet bạn thích vào mục Favourite của mình. Hai là bạn re-Tweet (RT) (Tweet lại) thông tin mà bạn thích (nhớ @ tên người đã Tweet trước đó ví dụ @hoado là một cách bạn tôn trọng người đã cung cấp thông tin cho bạn và xây dựng RTlove, một cách để duy trì quan hệ giữa những người theo dõi lẫn nhau). Với cách thứ hai này thì Profile của chính bạn sẽ là nơi lưu giữ thông tin, tuy nhiên, so với cách thứ nhất thì quá trình tra cứu thông tin trên Profile sẽ mất nhiều thời gian hơn so với Favourite. Bạn có thể tìm lại các kiến thức trong Favourite như là một thư viện cá nhân.
  • Biết được ai là chuyên gia: Nếu bạn mới tham gia vào Twitter, sẽ hơi khó xác định ai là chuyên gia thực sự, ai là “just RTlove” (những người chỉ chuyên Re-Tweet các Tweet của chuyên gia). Các chuyên gia thường là những người tự Tweet các bài viết của mình hoặc có các tổng hợp thường xuyên về lĩnh vực hoặc là người đầu tiên Tweet về một thông tin nào đó. Tuy nhiên, hãy cẩn thận với các “chiên gia”, những người cũng Tweet các bài viết do mình tự viết. Không chỉ ở Việt Nam mới có các “đại văn xào”, mà nước ngoài cũng chẳng hiếm, và mật độ xào cũng khá dày đặc và chuyên nghiệp. Để phát hiện được các “đại văn xào” này, bạn nên theo dõi nhiều chuyên gia trong cùng lĩnh vực và nên dành chút thời gian cho các Tweet thường bị bỏ qua vào các FollowFriday (ngày thứ Sáu theo đuôi – Twitter chọn ngày thứ Sáu để theo dõi – follow những người mà cộng đồng giới thiệu hoặc tự đánh giá là có chất lượng). Một dấu hiệu khác của các chuyên gia là họ có trang web riêng, blog riêng, thường là CEO hoặc Founder của một công ty nào đó. Hãy cảnh giác với những chiên gia tự phong mình là guru (người biết tuốt) trong lĩnh vực nào đó, đặc biệt là Social Media. Những người này thường chỉ Tweet về các bí quyết làm thế nào để có được nhiều người follow trên Twitter bằng các mẹo, mánh. Nếu tìm được chuyên gia thực sự, họ sẽ là người cung cấp cho bạn rất nhiều kiến thức, công cụ và sẵn sàng trả lời các thắc mắc của bạn.
  • Nhờ tư vấn: Rất logic! Bạn đã tìm được chuyên gia rồi, thì có vài cách để được tư vấn. Bạn có thể gửi Direct message để không ai đọc được thông điệp riêng của bạn nếu như câu hỏi của bạn riêng tư. Bạn có thể update trên Profile của mình dưới dạng câu hỏi chung gửi tất cả mọi người, bạn sẽ nhận được câu trả lời từ những ai quan tâm hoặc “@hoado” người bạn muốn hỏi.
  • Kết bạn: với tất cả những điểm tốt ở trên, một điểm tốt đặc biệt nữa mà bạn sẽ nhận thấy khi Tweet đó là những người bạn. Tình bạn trên Twitter được xây dựng trên cơ sở lắng nghe và nói cho nhau nghe. Sau đó, bạn sẽ tìm được những người bạn có cùng sở thích, mối quan tâm, thậm chí trở thành bạn trong đời thực.
  • Học tiếng Anh: nếu bạn là một Twitter Việt Nam, follow những người nói tiếng Anh sẽ cho bạn cơ hội sử dụng tiếng Anh nhiều hơn, linh hoạt hơn, súc tích hơn, vì bạn chỉ có 14o ký tự mà thôi.

Trên đây là một vài ích lợi dễ thấy theo kinh nghiệm của tôi mà tôi nghĩ có thể có ích cho mọi người. Với cá nhân tôi thì còn vài lợi ích khá riêng tư khác cũng như các lợi ích liên quan tới công việc. Trong phạm vi bài viết này, tôi chỉ muốn đề cập tới các khía cạnh có lợi cho một cá nhân trên Twitter, và chỉ là một phần tạm đủ dùng cho người mới bắt đầu. Một bài viết sẽ là quá ít để nói về Twitter. Mỗi ngày có hàng nghìn bài viết về Twitter, và mỗi bài là một thông tin, một trải nghiệm mới. Sẽ đến lúc bạn tự viết bài viết của riêng mình.

Một vài điểm cần lưu ý khi tham gia Twitter:

  • Nên xây dựng nội dung trước khi follow.
  • Giới thiệu bản thân bằng One line Bio (tôi không thích follow những người không cập nhật phần này).
  • Nếu bạn quan tâm nhiều hơn tới yếu tố chuyên gia, nên cập nhật website riêng hoặc website công ty.
  • Trong phần Bio nên vắn tắt chuyên môn, mối quan tâm hoặc những gì nổi bật nhất về bản thân hoặc những gì bạn sẽ Tweet.
  • Phải có ảnh avatar như là một điều không thể khác.
  • Bỏ chọn Protect my update, vì nếu chọn phần này, người khác sẽ không xem được những gì bạn update trên profile của mình.
  • Thiết kế riêng background nếu muốn tạo ấn tượng.
  • Lưu ý màu chữ khi chọn theme và tạo theme để đảm bảo dễ đọc, dễ theo dõi.
  • Không nên cài trả lời tự động đối với các Direct Message hoặc với người Follow. Nếu muốn nên tự viết, sẽ tạo được mối quan hệ tốt.
  • Nếu đó là link của người khác update, nên RT.
  • Không cần thiết phải “Good morning” và “Good night” mỗi ngày.
  • Be nice! Hãy tỏ ra thân thiện với xung quanh. Đó là thái độ ứng xử hợp lý và khôn ngoan nhất khi bạn tham gia vào bất kỳ mạng xã hội nào, không riêng gì Twitter. Nhưng hãy có chính kiến và tạo “thương hiệu” cho riêng mình.

Tweet vui vẻ nhé!

twitter-love1

Quân đội Mỹ – Đối thủ mới của Ashton Kutcher

Không biết đây có phải là chuyện “Chuyện chẳng có gì mà ầm ĩ” hay không, khi sáng nay www.nydailynews.com đưa tin Quân đội Mỹ đã chính thức tuyên bố nhảy vào “cuộc chiến” tranh ngôi vị quán quân follower trên Twitter hiện đang thuộc về tay ngôi sao điện ảnh Ashton Kutcher.

Tờ báo này cho biết Quân đội Mỹ sẽ sử dụng Facebook Page và Tweet để truyên chiến với Ashton Kutcher.

Quân đội Mỹ muốn mọi người tham gia vào trang của họ trên Facebook với tư cách là “friend” và follow họ trên Twitter hoặc là viết comment trên blog của họ. Đây được coi là một phần của “nhiệm vụ” mới của Quân đội Mỹ: Nhiệm vụ “Social Networking”.

Có lẽ với Quân đội Mỹ thì không có nhiệm vụ nào là… bất khả thi, nên họ rất tự tin vào lời tuyên chiến của mình.

“Nếu Ashton Kutcher làm được thì Quân đội Mỹ cũng làm được”, Lindy Kyzer, người cập nhật status của trang US Army mới đây đã nói như vậy, và cũng tuyên bố tương tự trên Twitter.

Kyzer đã phát động một chiến dịch công khai nhằm lôi kéo nhiều follower hơn số mà Kutcher đã đạt được trên Twitter.

alg_army2

Quân đội Mỹ cho rằng họ có thể thắng được Kutcher nhờ việc chia sẻ các câu chuyện liên quan tới quân đội Mỹ, điều mà rất nhiều người trên thế giới này quan tâm, tò mò và rất muốn lắng nghe, người phụ trách mảng Social Media và tin trực tuyến của quân đội Mỹ – Kenvin Arata, quả quyết như vậy. Ông cho rằng sử dụng nền tảng mạng xã hội, quân đội có thể kể những câu chuyện của mình, những chuyện mà họ chắc chắn mọi người muốn biết đến.

Thậm chí tướng Ray Odierno, chỉ huy trưởng của quân đội Mỹ tại Iraq cũng có mặt trên Facebook. Với gần 5,000 “bạn”, vị tướng 4 sao này cập nhật status của mình ngay từ chiến trường – điều chưa từng xảy ra trước đây.

Tướng Michael Oates, chỉ huy Núi 10 đóng tại Fort Drum, N.Y, đã viết blog từ Iraq nhiều tháng nay.

Còn đây là một Tweet của quân đội: “Sáu chiến sỹ đã được tuyên dương nhờ sự dũng cảm ở chiến trường Afghanistan khiến chúng ta nhớ tới những người đã không bao giờ trở về.”

Các thông điệp trên Facebook và Twitter đang được quân đội Mỹ sử dụng như là một phần “mở rộng” của các thông cáo báo chí chính thức phát đi từ Phòng Quan hệ công chúng. Đây cũng là những địa chỉ mà gia đình và bạn bè của quân nhân kết nối. Wall post trên Facebook của Quân đội Mỹ chủ yếu là các lời của các mẹ, các chị và người thân của quân nhân.

Quân đội không hề đơn độc trên “chiến trường” này. Không Lực (Air Force) cũng đã nhảy vào Twitter, Người bảo vệ bờ biển (Coast Guard) cũng đã nhảy vào Facebook.

Quân đội cho rằng các gia đình, bạn bè của quân nhân trên các mạng này là một lực lượng hùng hậu để giúp họ giành ngôi vị quán quân. Ra mắt chính thức hôm thứ Năm vừa rồi, trang Facebook của quân đội Mỹ đã có hơn 3,000 “bạn”. Trang này là một “diễn đàn mở” nhưng nói chung nội dung cũng được kiểm soát một cách chặt chẽ theo thông lệ của nhà lính.

Với hơn 4,000 follower trên Twitter hiện có, quân đội Mỹ hy vọng sẽ lôi kéo được nhiều follower hơn trên phạm vi toàn thế giới.

Arata nói: “Hãy chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra. Chúng tôi không hề sợ những gì đang diễn ra ngoài kia. Chúng tôi thực sự muốn biết rồi thế giới sẽ phải phát biểu như thế nào.”

Đúng là khẩu khí nhà lính!